Tình cảnh này, chẳng phải giống hệt một nữ chính đại nữ chủ văn tiêu chuẩn sao?
Theo như trong truyện, nàng và tỷ tỷ có một thân thế thần bí. Phụ thân của hai người dường như là con cháu thất lạc của một đại gia tộc nào đó ở "Huyền Linh Giới", nhưng cụ thể ra sao thì không rõ.
Về phần mẫu thân, trong truyện cũng không đề cập nhiều về thân phận của bà, chỉ nhắc thoáng qua rằng bà trông giống như một cô nhi. Mà cô nhi... chẳng phải đồng nghĩa với việc có vô hạn khả năng sao?
Nghĩ đến đây, đầu Vân Ánh Noãn như muốn nổ tung."Đây rốt cuộc là chuyện gì thế này? Ta chỉ muốn làm một đứa trẻ bình thường, ngoan ngoãn đầu thai thôi mà!"
Nhưng khi nhớ đến người mẹ dịu dàng, luôn đối xử với nàng bằng cả tấm lòng, mà sau này lại sắp rời xa nàng mãi mãi... Tiểu Noãn Bảo không nhịn được mà cay cay sống mũi.
Ánh Loan nhìn con gái nhỏ, thấy nàng cau mày, hai bàn tay múp míp vỗ vỗ lên đầu như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Không bao lâu sau, nữ nhi của nàng bỗng dưng... khóc òa lên.
Đôi mắt to long lanh đẫm nước, giọng nói mềm mại mà kiên quyết:
"Mẹ ơi! Sau này Noãn Bảo nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời mẹ! Mẹ bảo con đi hướng đông, con tuyệt đối không dám đi hướng tây!"
Ánh Loan vừa buồn cười vừa đau lòng, nhẹ nhàng lau nước mắt cho con gái, ôn tồn dỗ dành:
"Noãn Bảo đừng suy nghĩ lung tung. Hôm nay ngủ sớm đi, nghỉ ngơi cho tốt."
Nàng cảm thấy nữ nhi như hiểu biết điều gì đó... chỉ sợ con bé sẽ hỏi mình những chuyện mà nàng không muốn trả lời.
Sau khi dỗ con gái ngủ, Ánh Loan rời khỏi phòng, đi vào căn phòng trống vẫn để không bấy lâu nay. Nàng lấy bút mực ra, bắt đầu viết một phong thư gửi cho con gái mình.
-
Trong khi đó, Vân Ánh Noãn ngồi trên giường, cẩn thận sắp xếp lại mạch truyện trong đầu.
Theo những gì nàng nhớ, trong sách chỉ vỏn vẹn một câu nhắc đến việc mẹ nàng chết vì bệnh. Nhưng với những gì đang xảy ra trước mắt, nàng biết chắc sự việc không hề đơn giản như vậy.
Hiện tại, thời gian mẹ tỉnh táo trong ngày ngày càng ít, sắc mặt cũng càng lúc càng kém. Liệu có khi nào... mẹ không phải mắc bệnh, mà là trúng độc không?
Vân Ánh Noãn cau mày.
Ngoài ra, theo như nội dung truyện, tỷ tỷ sau này sẽ thay đổi rất nhiều, nhưng hiện tại, nàng lại thấy tỷ tỷ không hề giống với kiểu người đó.
Tỷ vẫn luôn chăm sóc nàng và mẹ, tính cách ngay thẳng, có nguyên tắc rõ ràng, dù còn nhỏ đã rất chững chạc. Tỷ xử lý việc trong nhà gọn gàng, mỗi khi ra ngoài trở về đều mua đồ ăn ngon cho nàng.
"Chẳng lẽ là vì mẹ và ta đã chết, nên tỷ tỷ mới hắc hóa?"
"Không được!"
Không thể để chuyện đó xảy ra! Nàng phải trông chừng tỷ tỷ, quan trọng nhất là giữ được cái mạng nhỏ của mình. Quan trọng hơn nữa là phải tìm cách cứu mẹ!