Về đến nhà, thấy Thẩm Chỉ đang phơi quần áo trong sân, tiểu gia hỏa cười tủm tỉm tiến đến bên cạnh nàng.
Nó cũng không nói lời nào, chỉ nhìn Thẩm Chỉ cười ngây ngô.
Thẩm Chỉ bị nó chọc cười, liền lấy bàn tay ướt sũng sờ lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó,"Đã chia hết thịt chiên cho các bằng hữu của con rồi à?"
"Vâng!"
"Bọn họ có thích không?"
"Vâng!"
"Vậy lần sau nương làm những món ăn ngon khác, con lại mang cho các bằng hữu của con ăn nhé, được không?"
"Vâng vâng vâng!"
"Vâng" xong, tiểu gia hỏa ôm chặt chân nàng,"Nương..."
Thẩm Chỉ xoa xoa lỗ tai nhỏ của nó,"Vâng vâng vâng... Con là Tiểu Vâng Bảo sao? Sao con lại đáng yêu như vậy?"
Tiểu gia hỏa vui vẻ cười híp mắt.
Thẩm Chỉ có thể cảm nhận rõ ràng niềm vui đang tỏa ra trên người tiểu gia hỏa.
Niềm vui này quá lây nhiễm người, nàng nhìn thoáng qua ánh nắng vàng rực, không chỉ có thân thể ấm áp, mà ngay cả trái tim dường như cũng được sưởi ấm.
"Nắng đã được một lúc, trong rừng chắc không có nhiều nước, trên người sẽ không bị ướt, chúng ta lên núi thôi."
Thẩm Chỉ đã hỏi qua Sở Trường Phong, chỉ cần không vào quá sâu trong núi, sẽ không gặp phải thú dữ gì.
Thẩm Chỉ định mang theo tiểu gia hỏa ở bên ngoài rìa núi cắt cỏ tranh.
"Vâng! Lên núi lên núi! Hái nấm! Hái rau dại!"
"Được, vậy chúng ta phân công hợp tác."
"Phân công hợp tác!"
Lên núi, Sở Cẩm Niên nói thế nào cũng không nỡ mang giày mới của mình, nhưng Thẩm Chỉ không cho phép nó không mang.
Nó chỉ có một đôi giày cỏ rách nát, mang giày cỏ nhỏ đi trong rừng, nói không chừng sẽ đâm vào chân, quá nguy hiểm.
"Nương- thỏ con của con sẽ bị bẩn, con không mang đâu-"
"Không được." Thẩm Chỉ xoa xoa lỗ tai nhỏ của nó,"Sao nào? Con không nghe lời nương nữa sao?"
Tiểu gia hỏa bĩu môi, không nói lời nào.
Thẩm Chỉ: "Cho con mang thì con cứ mang, đợi nương kiếm được nhiều tiền hơn, sẽ mua cho con mấy đôi giày mới để đổi, nếu có thể lấy được da động vật gì đó, có thể mua cho con và ca ca một đôi giày da giữ ấm."
Nghĩ tới đây, Thẩm Chỉ đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, đúng vậy, nàng có thể làm mấy cái bẫy, nếu như bắt được hươu hay gì đó, không phải sẽ có da hươu sao?
Bị nương "vẽ một cái bánh nướng lớn", trong lòng Sở Cẩm Niên vui vẻ.
Mặc dù biết nương không thể mua cho nó rất nhiều giày, nhưng nương nói như vậy, nó vẫn sẽ cảm thấy rất vui.
Cúi đầu nhìn thoáng qua đôi giày mới trên chân, tiểu gia hỏa thở dài, thôi được rồi, nghe lời nương vậy.
Cùng lắm thì nó cẩn thận một chút là được, hoặc là trở về rửa sạch giày, rửa thật sạch, như vậy chúng lại trở thành giày mới.
Trước khi ra ngoài, Thẩm Chỉ đi vào phòng ngủ nói với Sở Trường Phong một tiếng.
"Sở Trường Phong, ta đi đây, chàng và Chu Chu ở nhà đợi đi, chúng ta sẽ trở về sớm thôi."
Nói xong, vốn định rời đi, nhưng nhìn thoáng qua căn phòng tối tăm này, lại nhìn thoáng qua ánh mặt trời bên ngoài, nàng hỏi: "Chàng... nếu không ta ôm chàng vào nhà chính ngồi, để chàng phơi nắng một chút?"
Lông mi Sở Trường Phong khẽ chớp, Thẩm Chỉ vừa nhìn đã trực tiếp động thủ ôm chàng ra ngoài.
Ánh mắt Sở Trường Phong run rẩy, cũng không cự tuyệt.
Đặt chàng ngồi lên ghế, Thẩm Chỉ dời ghế đến vị trí có ánh mặt trời.
Mặt trời ấm áp chiếu xuống vị trí dưới ngực chàng, giống như toàn thân đều được sưởi ấm.
Chàng nhịn không được mà đưa tay ra, đón lấy ánh mặt trời.
Thẩm Chỉ mở rộng cửa,"Chàng cứ phơi nắng như vậy đi, ta trở về sẽ ôm chàng vào trong."
"Ừ." Chàng khẽ đáp một tiếng.
Khóe miệng Thẩm Kỳ nhếch lên, nhịn không được sờ đầu chàng một cái.
"Vậy ta đi đây."
Sở Trường Phong không được tự nhiên quay mặt đi, không để ý tới nàng.
Sở Cẩm Niên ghé vào bên người Sở Trường Phong, kiễng chân nhỏ cũng sờ sờ đầu hắn,"Cha ngoan ngoãn- Niên Niên cùng nương lên núi hái nấm, cắt cỏ tranh, rất nhanh rất nhanh sẽ trở về."
Sở Trường Phong bất đắc dĩ gật đầu,"Được, lên núi đi chậm một chút, cẩn thận té ngã."
"Ừm ừm!"
Hai mẹ con lưng đeo sọt, xách giỏ ra cửa.
Bóng dáng của bọn họ biến mất ở ngoài cửa, Sở Trường Phong thu hồi tầm mắt, hơi hơi dựa về phía sau, thân thể dựa vào lưng ghế, thân thể tắm mình trong ánh mặt trời, rất nhanh cả người đều thả lỏng xuống.
Chàng nhắm mắt lại, phơi nắng, không biết qua bao lâu, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng mở cửa.
Chàng mở mắt ra, đối diện với ánh mắt của Sở Cẩm Chu.
Sở Cẩm Chu nhìn chàng một cái,"Hừ" một tiếng.
"Nương ta đâu?"
"Bọn họ lên núi rồi."
Sở Cẩm Chu cúi đầu, bỗng nhiên liếc nhìn Sở Trường Phong một cái.
Nhìn chằm chằm Sở Trường Phong một lúc, nó đột nhiên thu hồi tầm mắt, chạy vào phòng nhỏ.
Sở Trường Phong mặc kệ nó.
Qua một hồi lâu, Sở Cẩm Chu đi ra.
"Này! Ngươi có muốn uống nước không? Ta rót nước cho ngươi."
Sở Trường Phong hơi kinh ngạc, Sở Cẩm Chu chưa bao giờ quan tâm chàng, phải nói là nó chưa bao giờ quan tâm bất cứ người nào trong nhà.
Bình thường, tiểu tử này không phải túm tóc chàng, thì chính là nhéo chàng, chưa từng nghĩ đến muốn rót nước cho chàng.
Trong lòng Sở Trường Phong đột nhiên mềm nhũn,"Được."
Sở Cẩm Chu nhấc chân đi vào phòng bếp, Sở Trường Phong nói: "Chu Chu, con mới dậy, cũng uống chút nước đi."
Sở Cẩm Chu không nói chuyện, bất quá lúc đi ra, nó bưng hai chén nước.
Trước mặt Sở Trường Phong đặt một chén, trước mặt nó đặt một chén.
Nó chưa từng ngoan như vậy, Sở Trường Phong nhịn không được muốn sờ đầu của nó.
Khó khăn giơ tay lên, rốt cục cũng sờ được đầu của nó.
Sở Cẩm Chu cúi đầu, đáy mắt đều là ghét bỏ cùng khó chịu.
"Ngươi uống nước đi!"
Sở Trường Phong: "Lát nữa cha sẽ uống, cha không khát, nhưng cảm ơn Chu Chu."
Sở Cẩm Chu tức giận đến mức thân thể run rẩy, nhưng lại chỉ có thể nhẫn nại.
Bỗng nhiên nghĩ đến thịt chiên hôm nay, Sở Cẩm Chu nhảy xuống ghế đi vào phòng bếp.
Con quỷ nhỏ kia nói không chừng lại giấu thịt, thịt đều là của nó, nó muốn ăn hết.
Một trận gió thổi qua, Sở Trường Phong vội vàng che hai chén nước lại.
Nhưng trong chén nước của Sở Cẩm Chu vẫn bị rơi vào một mảnh lá cây.
Sở Trường Phong nhíu mày, nhặt lá cây trong chén nước ra.
Suy nghĩ một chút, hắn đổi chén nước của mình với chén nước bị bẩn kia.
Không tìm được thịt, Sở Cẩm Chu nắm chặt nắm đấm tức giận đi ra.
Ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện Sở Trường Phong vậy mà còn chưa uống nước, nó càng tức giận.
"Ngươi không uống nước ta đưa cho ngươi sao?"
Nó hung dữ nhìn Sở Trường Phong,"Ngươi không uống, ta sẽ cắn chết ngươi! Kéo tóc của ngươi!"
Cho dù giờ phút này trên gương mặt trắng trẻo mềm mại của nó lộ ra ác ý, nhưng bởi vì là con của mình, Sở Trường Phong cũng không cảm thấy có cái gì.
Thậm chí bởi vì nó chủ động rót một chén nước, trong lòng chàng chỉ cảm thấy vui sướng.
Uy hiếp chàng uống nước, Sở Trường Phong cũng chỉ cảm thấy nó đây là khó có được quan tâm đến mình, thấy mình không uống nước, cho nên thẹn quá hóa giận.
"Được, cha uống."
Sở Trường Phong bưng chén uống một ngụm nước lớn.
Sở Cẩm Chu thấy chàng uống hết cả chén nước, lập tức vui vẻ.
Nó cũng bưng chén nước trước mặt mình uống một ngụm lớn.
Chỉ là nước vào miệng có vị rất lạ, có chút đắng.
Sở Cẩm Chu nhíu mày, thật khó uống.
Chỉ uống một ngụm, nó liền buông chén xuống, nhìn chằm chằm Sở Trường Phong không chớp mắt.