Chương 36

Ta Ở Mạt Thế Mở Khách Sạn

Tiểu Mật Phong Ông Ông Hưởng 19-03-2025 22:00:59

Nếu cô ra bên ngoài một ngày, trong tiệm sẽ xảy ra chuyện gì? Đuổi? Trong tiệm còn có bốn người ở, cô cũng không thể đuổi bọn họ ra ngoài đúng không? Thủy Dung sầu đến cào cào đầu chính mình, trong lòng nghĩ đối sách. [Đinh! Đồ vật để hoàn thành nhiệm vụ!] [Đồ vật cơ bản có ba loại: Tỉ mỉ giới thiệu địa chỉ khách sạn tổng cộng 500 người. Một ba lô chứa đồ, ở trong có không gian năm mét khối. Phòng bị ngăn cản hết thảy mọi nguy hiểm bên ngoài, thời hạn ba ngày.] [Chiêu mộ một trợ thủ: Bảo an khách sạn kiêm người giữ cửa, phương tiện di chuyển. Trói định nhân viên họ tên: Hàn Dương. Điều kiện trói định: Nợ khách sạn 76 tinh hạch bậc một. Vì vậy, thuê đối phương trở thành người làm, lấy công gán nợ. Thời hạn khôi phục tự do: 35 ngày.] A? Làm tới 35 ngày? Thủy Dung nhìn điều khoản nhắc nhở thứ hai đọc thêm một lần nữa mới phát hiện, nguyên lai hệ thống nhịn không được có người nợ tinh hạch cho nên trực tiếp cho hắn làm công để gán nợ. Nhưng bảo vệ kiêm giữ cửa kiêm luôn... phương tiện di chuyển? Bảo vệ kiêm người giữ cửa tựa hồ cũng đã biểu hiện ra hệ thống đang bóc lột sức lao động, thế nhưng còn kiêm thêm phương tiện di chuyển? Ý gì? Chẳng lẽ mèo con còn có thể biến thành xe tải sao? Thủy Dung cau mày, buông túi màu đen, đi vào phòng nghỉ tìm mèo. Bởi vì nợ nên hệ thống đem đối phương trở thành công nhân trong tiệm, trong lúc cô không phát hiện, không biết rằng hắn đã bị hệ thống khống chế. Cô mở cửa ra, lọt vào trong tầm mắt chính là một đống lông màu đen sọc trắng. Tròn tròn, rất kinh người, trực tiếp chiếm cái sô pha duy nhất trong phòng nghỉ của cô. Nếu chỉ vội vàng nhìn qua thì giống như một tấm thảm lông rắn chắc trên sô pha. Thủy Dung: "..." Thảm lông mèo động đậy, một cái đuôi dài không thành thật rũ trên mặt đất lắc lư. Quả nhiên có chuyện đã xảy ra! Hệ thống chính là đem một con mèo nhỏ biến thành... con mèo lớn khá giống hổ? Phương tiện di chuyển này có ý gì? Chính là kỵ miêu ra ngoài của cô? Lập tức trong đầu Thủy Dung tưởng tượng ra một hình ảnh: mèo với cái bụng chấm đất dùng móng vuốt sắc nhọn đánh nhau với thú biến dị và tang thi, mỗi móng một phát. Mà cô cưỡi ở trên lưng, nắm vài sợi lông mèo ở eo, đi theo mèo béo tung tăng nhảy nhót trong lúc hỗn loạn, hắn hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang rống giận. "Meo! Meo! Meo! Meo meo!" Thủy Dung: "!" Con mẹ nó! Hình ảnh kia quả thật quá đẹp, cô không dám tưởng tượng thêm. "Anh... anh đây là khôi phục hoàn toàn thành trạng thái thú?" Thủy Dung không dám đi lên phía trước. Cô thích động vật họ mèo là sự thật, nhưng một con lớn như vậy lực sát thương khẳng định không nhỏ. Hổ đem nửa thân mình lười biếng nằm nghiêng trên sô pha. Hắn muốn nằm trên sô pha chốc lát bởi vì hắn biết Thủy Dung sắp tan tầm. Nhưng cũng không biết tại sao vừa rồi trạng thái thú của hắn đột nhiên không chịu khống chế, từ trạng thái thú nhỏ trực tiếp biến lớn đến trạng thái thú thành niên. Kỳ thật, vết thương của hắn đã khỏi đến bảy tám phần, cũng có thể từ trạng thái thú chuyển hóa thành người. Nhưng tạm thời hắn không có tinh hạch, liền nghĩ đợi một chút rồi nói rõ với chủ tiệm. Chỉ là chưa kịp nói thì đã biến thành như hiện tại. Như thế rất tốt, vừa nãy có âm thanh điện tử đã nói cho hắn cách để trả nợ. Muốn hắn đảm đương vai trò "bạch long mã" đưa chủ tiệm ra ngoài truyền đơn, đồng thời còn muốn hắn làm bảo vệ và giữ cửa, mà chỉ lấy một phần tiền lương. Phi phi! Tiền lương không được tới tay, nói là dùng công gán nợ, làm đủ rồi mới có thể cho hắn tự do. Hổ biếng nhác ngáp một cái, miệng rộng răng nhọn giống như đinh giường rất dọa người. Hắn lắc lắc đầu, một con hổ lớn nhanh chóng co lại thành hình người. "Chào chủ tiệm, tôi tên là Hàn Dương, đảm nhiệm việc bảo vệ, giữ cửa với phương tiện di chuyển trong hơn ba mươi ngày." Kỳ thật hắn cảm thấy hai người đi bộ cũng không sao, chỉ là đi chậm một chút, nhưng âm thanh điện tử kia nói hắn làm tọa kỵ cho cô gái này. Hắn không chán ghét, thậm chí có vài phần hảo cảm. Nếu đổi lại là người khác, Hàn Dương cảm thấy dù cho có bị ngoại tinh nhân mang về làm nghiên cứu, hắn cũng tuyệt đối không làm. "Vâng..."Hệ thống đã nói cho Thủy Dung biết chuyện này, nhưng sau khi đối phương nói ra, Thủy Dung đột nhiên cảm thấy mình có chút giống Dương Bạch Lao và Chu Bái Bì. Một người ba chức, còn phải làm tọa kỵ để người khác đặt mông lên, cô cảm thấy đối phương có chút thảm. Người đàn ông có dáng người thon dài, cao lớn. Chiếc sô pha dài hai mét nhưng khi hắn nằm lên vẫn cảm thấy nhỏ hẹp. Tựa hồ do chịu ảnh hưởng của dị hóa, Thủy Dung nhìn hắn biếng nhác mở đôi mắt nửa mở nửa không, xác thực giống như mệt rã rời. "Khi nào thì đi?" Hàn Dương thay đổi tư thế. Chiếc quần vận động màu xanh lục lỏng lẻo để lộ ra một đoạn phần eo gầy nhưng rắn chắc, cơ bụng hoàn hảo. Thủy Dung nhìn thấy thì vội vàng dời tầm mắt đi. Tại sao khi ở trạng thái thú thì béo tròn trịa, bốn chân chạm đất, phần bụng có thể phết xuống đất, mà khi ở trạng thái người lại gầy nhưng rắn chắc như thế nhỉ? "Ngày mai! Nghe nói ngày mai là ngày thị trường giao dịch mở cửa. Hai ngày trước do mưa to nên đã hoãn lại, đêm qua hết mưa rồi. Hôm nay khẳng định có rất nhiều dị năng giả và dị hóa giả ra ngoài săn thú, cho nên ngày mai thị trường giao dịch chắc chắn sẽ rất náo nhiệt." "À... đã biết. Mấy giờ khởi hành?" Tốc độ của hắn có hạn, cho dù có ăn no cũng không thể chạy nhanh như xe chạy bằng xăng. Hơn nữa, nếu lái xe đến thị trường giao dịch thì sáng sớm phải đi, vì thị trường giao dịch chỉ mở bảy ngày một lần và đến giữa trưa là tan cuộc. "A..." Thủy Dung nghĩ tới nhóm thanh niên kia, mỗi lần đi thị trường mậu dịch thì buổi sáng năm, sáu giờ đã bắt đầu lên đường. Cô cảm thấy dù hổ có bốn chân chở cô đi thì cũng không thể nhanh hơn tốc độ bánh xe, nên muốn cùng đối phương thương lượng: không bằng rạng sáng ba, bốn giờ liền bắt đầu lên đường? Xuất phát vào ban đêm, Hàn Dương thật ra không có ý kiến gì. Khi dị hóa, hắn thuộc loài động vật hoạt động về đêm, ban đêm còn có tinh thần hơn ban ngày. Nhưng ban đêm môi trường bên ngoài rất nguy hiểm, thú biến dị hoạt động không ít. Tuy nhiên, nếu muốn tiến vào bên trong thị trường giao dịch đúng lúc, thì rạng sáng một giờ họ phải lên đường. Đây là tốc độ mà hắn phải chạy không ngừng nghỉ mới có thể đến đúng giờ. "A... Như vậy đi!" Thủy Dung nghĩ đến hình ảnh mèo nhỏ phấn nộn bị vắt kiệt sức, đột nhiên có chút đau lòng. "Vậy được rồi! Tôi đi dò hỏi vị khách kia một chút, sau đó chuẩn bị đồ để ngày mai lên đường. Anh nghỉ ngơi đi!" Tinh thần đầy đủ mới có thể chở cô đến nơi nhanh. Mới chuẩn bị đi gõ cửa phòng mỹ nhân xà kia thì cửa đã tự mở. Cô ấy vẫn nằm trên giường, còn cánh cửa là do đuôi rắn mềm dẻo mở ra. Thủy Dung cảm thấy đuôi rắn này thực sự tiện lợi, làm gì cũng chỉ cần nằm im là xong. "Ách... Xin lỗi quý khách, ngày mai tôi sẽ rời khách sạn một lát. Không biết quý khách có muốn trả phòng hay chưa ạ? Vì tôi ra ngoài một, hai ngày, khả năng đoạn thời gian đó quý khách không thể rời khách sạn, nên tôi đến hỏi suy nghĩ của cô." Kỳ thật, cô đối với mỹ nhân xà này đã bớt sợ hãi đi rất nhiều. Dù sao đối phương cũng chỉ có nửa thân mình là người, khuôn mặt lại rất xinh đẹp. Trận mưa này đã làm cho nhiệt độ không khí lạnh đi. Động vật máu lạnh khi gặp thời tiết lạnh giá cũng sẽ trở nên lười biếng dị thường, cho nên đối phương đã ở trong tiệm ba ngày rồi mà cơ hồ chưa ra khỏi phòng, tổng cộng cũng mới ăn qua hai lần cơm. Thủy Dung kinh ngạc trước hệ tiêu hóa thần kỳ của đối phương, nhưng nhìn vòng eo nhỏ nhắn như liễu của cô ấy, thì cũng chỉ có thể cảm khái một câu: Cấu tạo không giống, mình bắt chước không được. "Tôi nghĩ định đi, nhưng..." Mỹ nhân xà lập tức giống như rơi vào trạng thái ngủ đông, mí mắt rũ xuống, thậm chí còn lười hơn cả mèo. "Nhưng? Nhưng cái gì?" Thủy Dung chờ cô ấy nói tiếp, sau đó liền nghe được một câu khó tin. "Tôi nghĩ định đi, nhưng tôi không có quần." Cô biết đến khách sạn này qua người khác. Thời tiết mưa dầm kỳ thật không ảnh hưởng nhiều đến loài rắn, nhưng vì chỉ dị hóa một phần nên mưa quá dài cũng làm cô khó chịu. Để tiện di chuyển, cô đã cởi quần ra, nhưng đuôi rắn quá dài, khó mặc lại. Và trí nhớ cô lại không tốt, ba giây sau liền quên mất... Vậy nên cô vẫn giữ nguyên trạng thái nửa thú, vì cô không có quần! Nếu biến lại thành người, cô sẽ... trần trụi! Thủy Dung vẻ mặt ngơ ngác. Cô thật sự không nghĩ tới đối phương mấy ngày nay không đi WC hay không ra khỏi phòng là vì lý do này. Loài rắn xác thực không thông minh bằng động vật có vú, nhưng cũng không thể nào ngu đến mức này chứ? Xem ra thực lực của mỹ nhân xà không tệ, nếu không thì với "đầu dưa" thế này, chắc đã sớm mất mạng rồi..."