"Vừa hay Minh Lực muốn phát triển cả thương hiệu thời trang nữ của họ, Khương Mịch Tuyết thì khỏi phải nói, về mặt hình ảnh thì tuyệt đối không có vấn đề gì."
"Vậy nếu Khương Mịch Tuyết đi thì chẳng phải tôi và cô ấy, cô ấy..."
Bách Cảnh Hoán ấp úng mãi: "Trước đây chuyện bị người đại diện của cô ấy đuổi theo để tung tin đồn anh quên rồi sao?"
Chỉ gặp nhau vài lần mà đối phương đã muốn dựa hơi, vậy nếu bây giờ hai người cùng làm đại diện cho một thương hiệu, chẳng phải đối phương càng muốn đẩy thuyền cp lên tận mây xanh sao?
Ngô Hoài nói: "Cậu xem gần một tháng nay, còn có tin đồn nào về Khương Mịch Tuyết và các nghệ sĩ nam khác không?"
Có kinh nghiệm bị tung tin đồn trước đó, ngay khi biết Khương Mịch Tuyết sắp vào đoàn phim, Ngô Hoài đã gióng lên hồi chuông báo động cấp độ một của người quản lý, chuẩn bị sẵn sàng để tiếp chiêu của Khương Mịch Tuyết.
Kết quả là chuẩn bị mãi chuẩn bị mãi, chẳng thấy một tin tìm kiếm liên quan nào. Ngược lại, những bài viết bôi đen Khương Mịch Tuyết thì trong hai ngày nay lại thấy không ít.
Ngô Hoài cảm thán: "Tôi thấy có lẽ cô ấy đã bị đả kích khá mạnh lần trước, cả người đã thay đổi rất nhiều."
Trước đây anh ta cũng đã gặp Khương Mịch Tuyết vài lần, một cô gái ngoan ngoãn, rõ ràng có một khuôn mặt có thể ngang dọc trong giới giải trí toàn mỹ nhân nhưng cả người lại thường tỏ ra rụt rè. So với bây giờ, quả thực giống như hai người khác nhau.
Chẳng lẽ đây chính là truyền thuyết về việc không phá thì không xây được?
Bách Cảnh Hoán: "... Vậy nếu như bọn họ vẫn chưa nhắm trúng mục tiêu thì sao?"
Ngô Hoài không kiên nhẫn ngắt lời anh ta:"Cô ta có định xào CP với cậu thì sao nào? Tình hình hiện tại là cô ta đã nghe được nội dung cuộc điện thoại của chúng ta, chuyện của em trai cậu mà bị phơi bày ra ngoài thì ảnh hưởng không phải là một hai tin đồn vô căn cứ có thể so sánh được!"
Anh ta càng nói càng kích động:"Nếu cô ta nguyện ý xào CP với cậu, ngược lại còn chứng minh cô ta đứng về phía chúng ta!"
Bách Cảnh Hoán:"..."
Ngô Hoài nói đến khô cả miệng, cầm cốc trà sữa lên uống một ngụm:"Vị này cũng được đấy!"
Bách Cảnh Hoán: "Uống trà sữa của anh đi!"
-
Tối về khách sạn, Khương Mịch Tuyết mới giải thoát số điện thoại của người anh họ thân yêu của cô khỏi danh sách đen.
Tiện thể cũng giải thoát luôn hai số điện thoại khác, tên người gửi là "dì" và "dượng."
Cô vừa kéo mấy số điện thoại này ra khỏi danh sách đen không lâu thì điện thoại của Khương Mịch Tuyết reo lên.
Tối nay cô có khá nhiều thời gian, Khương Mịch Tuyết vừa mở kịch bản vừa nghe điện thoại.
"Khương Mịch Tuyết cháu tiến bộ rồi!" Vừa nghe máy, người bên kia đã mắng té tát:"Còn dám chặn chúng ta nữa?!"
"Trong mắt cháu có còn những người thân là chúng ta không?!"
"Còn phải dựa vào tiền của cháu để sống?" Khương Mịch Tuyết vừa dùng bút dạ quang đánh dấu lời thoại của mình, vừa nhàn nhạt hỏi lại.
Người bên kia điện thoại khựng lại, sau đó càng hùng hồn biện hộ: "Hiếu kính với người lớn chẳng lẽ không phải là điều nên làm sao?!"
Khương Mịch Tuyết đánh dấu xong lời thoại, lại lấy bút bi ra, suy nghĩ xem có nên thêm một số chú thích về động tác và biểu cảm vào lời thoại không - đây là điều cô học được khi đối thoại với Bách Cảnh Hoán hôm nay.
Người ta thường nói kính già yêu trẻ, trước đây cô chưa tốt nghiệp đại học đã bắt đầu kính trọng các cô lớn tuổi rồi, vậy khi nào bọn họ cũng yêu thương cô như một đứa trẻ đây?
Nói rồi, Khương Mịch Tuyết lại lấy ra một tờ giấy - đây là lúc ở trên xe hôm nay, cô đã xem lại sổ sách ngân hàng của mình, tính toán sơ bộ.
"Cháu đã tính rồi", cô lười biếng nói: "Bỏ qua thời gian trước khi cháu lên đại học, dì đã lấy đi đủ loại quà tặng, đồ gia dụng và tiền gửi của gia đình chúng cháu, chỉ tính trong ba năm gần đây thôi, mỗi quý cháu đều đưa cho các người 20 nghìn tệ, quà tặng mua khi đi lại vào các dịp lễ tết, tiền mừng tuổi, về cơ bản mỗi năm đều khoảng 10 vạn, cộng lại thì gần 50 vạn rồi-"