Trước khi tiếng kêu của Ôn Tư Dao thoát ra khỏi cổ họng, giọng nói của cô ta đã bị bóp nghẹn. Tô Trầm Ngư buông tay khỏi tóc Ôn Tư Dao, ôm cô ta từ phía sau như một người chị em tốt. Bàn tay phải trắng nõn mảnh mai của cô siết chặt lấy cổ thon dài trắng ngần của Ôn Tư Dao.
Nghẹt thở khiến đầu óc Ôn Tư Dao trống rỗng, không thể đưa ra bất kỳ phản hồi nào hiệu quả, nhưng mỗi lời Tô Trầm Ngư nói lại rõ ràng như được rót vào tai, len lỏi vào trong tâm trí. .
Giọng nói của cô vẫn nhẹ nhàng, giống như một cô bé dịu dàng với người lớn tuổi.
"Chị Tư Dao, thật xin lỗi, có phải chị rất khó chịu không... Em không có cố ý, chị phải tha thứ cho em đấy."
Mặt Ôn Tư Dao đỏ lên, nước mắt tràn ra khỏi khoé mắt, thân thể run rẩy dữ dội giống như cá đói nước.
Tô Trầm Ngư không dùng quá nhiều lực, bóp cổ cũng rất có kỹ thuật... Ôn Tư mơ hồ cảm thấy mình đang diễn một vai diễn sắp chết rất chân thực.
"Chị Tư Dao, em đã từng mơ một giấc mơ, trong mơ em là một thích khách, được phái đi ám sát một nhân vật quan trọng. Em đã dùng cách thức không ai ngờ tới để đột nhập vào nơi ở của hắn, nhân lúc hắn đang ngủ say, em đã siết chặt cổ hắn cho đến khi nghe tiếng "rắc" giòn tan vang vọng trong đêm khuya. Âm thanh ấy đến giờ em vẫn nhớ rõ như in."
Tô Trầm Ngư vừa nói vừa buông bàn tay đang bóp cổ Ôn Tư Dao ra, nhưng bàn tay lại trượt đến bên mặt cô ta, toàn thân Ôn Tư Dao cứng đờ, tâm trí đi theo bàn tay đang di chuyển đó mà quên mất bây giờ bản thân đang tự do, hoàn toàn có thể đẩy Tô Trầm Ngư ra rồi đứng dậy.
"Có phải đã doạ chị Tư Dao rồi không?" Tô Trầm Ngư nhẹ nhàng nói xin lỗi: "Nhưng Đào Đào không làm gì cả, chị lại tát cô ấy, thật là không hợp lý, hay em bảo cô ấy tát lại chị, chúng ta tính toán xong, có được không?"
Tô Trầm Ngư ngước mắt lên nhìn Đào Đào vốn đã ngây ngốc.
Ngay khi nhìn vào mắt Tô Trầm Ngư, ba hồn bảy vía của Đào Đào đang bay lên trời chợt quay trở lại vị trí cũ... Ôi trời, Trầm Ngư đã, đã đánh Ôn Tư Dao! ! !
"Trầm, Trầm Ngư..." Cô ấy run rẩy chạy tới, khóc càng dữ dội hơn, không phải vì tủi thân, mà là lo lắng: "Chị mau thả chị ấy ra đi, không thể đánh chị ấy, chị ấy sẽ trả thù chị đó!" "
"Em không sao, em không đau chút nào!" Cô ấy gấp đến độ nói không mạch lạc, trong đầu đều là ý nghĩ sau này Ôn Tư Dao sẽ trả thù, khiến Trầm Ngư không còn ở trong giới này nữa.
Tô Trầm Ngư: "..."
Cô nhóc ngu ngốc này.
Cô hoàn toàn buông Ôn Tư Dao ra rồi đứng dậy, Ôn Tư Dao mềm nhũn nằm trên mặt đất, cơ thể run rẩy vì kinh sợ, ngay cả sau khi Tô Trầm Ngư đứng dậy, vẫn không hề thuyên giảm.
Tô Trầm Ngư nhìn đôi mắt sưng vù khóc lóc của Đào Đào: "Chị chỉ hỏi em, em có muốn đánh trả không?"
Đào Đào nhìn cô, sau đó nhìn Ôn Tư Dao đang sợ hãi mà ngây ngốc lắc đầu , điều cô ấy đang nghĩ lúc này không phải là hả giận, mà là lo lắng, cô ấy sợ Ôn Tư Dao sẽ trả thù Tô Trầm Ngư.
Được rồi.
Tô Trầm Ngư xoay người lại, đứng trước mặt Ôn Tư Dao, cười nói: "Chị Tư Dao, không sao, Đào Đào không truy cứu chị, em cũng không thể đánh trả lại thay cô ấy được."
"Tôi... Tôi sẽ báo cảnh sát!" Suy nghĩ của Ôn Tư Dao cuối cùng cũng trở lại, nhưng nỗi kinh hoàng trong mắt cô ta vẫn chưa tiêu tan. Vẻ ngoài ngọt ngào của Tô Trầm Ngư hiện ra trước mắt cô ta, bỗng chốc biến thành ác quỷ trong cơn ác mộng.
Cô ta không thể tin rằng người vừa ngã quỵ, sợ hãi, khóc lóc và run rẩy lại là chính mình.
Chắc chắn là cô ta đã khinh thường, nhất định rồi! Cô ta muốn xé rách gương mặt trước mặt mình!
Tuy trong lòng la hét cuồng loạn nhưng tay chân của cô ta lại chẳng nhấc nổi, tim vẫn đập thình thịch không ngừng. Đừng nói đến xông lên xé nát, ngay cả bây giờ muốn đứng dậy cũng phải đợi thêm một lúc nữa.
"Báo đi!" Tô Trầm Ngư vội vàng gật đầu, ra hiệu cho Đào Đào lấy điện thoại di động: "Sự kiện nhiều người, khắp nơi đều có truyền thông, cảnh sát tới đây, chúng ta không chỉ xuất hiện trên tin tức giải trí, mà còn trên tin tức xã hội, càng bắt mắt hơn nữa, cũng tốt." "
Ôn Tư Dao: "..."
"Sau đó cảnh sát hỏi chị lý do báo án, chị nói tôi đánh chị. Tôi đánh chị chỗ nào? Trên người chị có vết thương nào không? Chẳng có lấy một vết đỏ nào cả. Ngược lại, nhìn Đào Đào đáng thương của chúng tôi kìa, má phải sưng vù lên cả rồi. Chị Tư Dao, cái tát của chị, thật là không chút lưu tình nào."
Giọng điệu này thật đáng ghét.
Ôn Tư Dao trừng mắt nhìn Tô Trầm Ngư, chính cô gái nhỏ đáng yêu này lúc nãy suýt chút nữa bóp chết cô ta, mà bây giờ, trông hoàn toàn khác so với vừa rồi, cười hì hì như một cô em gái hay đùa giỡn.
"Chị Tư Dao, chị có muốn gọi cảnh sát nữa không?"
"Cô..."
"Tôi biết chị Tư Dao là người tốt bụng, sẽ không so đo mấy chuyện nhỏ nhặt này đâu. Đi thôi, chúng ta ở trong nhà vệ sinh lâu quá rồi, phải ra ngoài thôi... Hôm nay chị được nhận giải thưởng mà, không thể chậm trễ được đâu." Tô Trầm Ngư tốt bụng đỡ Ôn Tư Dao dậy, âu yếm ôm cánh tay cô ta, nhưng giọng điệu bỗng thay đổi: "Chị Tư Dao, xin lỗi đi ạ."
"Trợ lý của tôi, không phải ai muốn đánh thì đánh."
Ôn Tư Dao muốn thoát khỏi Tô Trầm Ngư, nhưng không thể, ánh mắt của Tô Trầm Ngư khiến cô ta có cảm giác như mọc gai sau lưng, hai giây sau, ánh mắt gần như cứng đờ chuyển sang Đào Đào, Đào Đào định lắc đầu, nhưng trong nháy mắt Tô Trầm Ngư nhìn qua, cô ấy không thể làm ra động tác lắc đầu.
"Thật xin lỗi." Ba chữ ép ra từ giữa hai hàm răng.
Nước mắt Đào Đào lại trào ra... Mặc dù trong lòng cô ấy rất lo lắng, nhưng không thể phủ nhận rằng bây giờ cô ấy thực sự rất hả giận.
"Không sao, chị Tư Dao." Đào Đào thì thầm.
Nhóm ba người bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi ra ngoài, rất nhiều bóng người xuất hiện, cuối cùng Ôn Tư Dao cũng cảm thấy mình "còn sống".
Phản ứng đầu tiên của cô ta là hét lên, muốn phơi bày tất cả những gì đã xảy ra trong nhà vệ sinh, muốn làm cho Tô Trầm Ngư thân bại danh liệt, nhưng không một chữ nào có thể thoát khỏi cổ họng.
Cô ta chợt nhận ra Tô Trầm Ngư là một tên biến thái.
Không nên cứng rắn với tên biến thái, kẻ thua thiệt cuối cùng sẽ là chính mình. Cô ta có cách khiến Tô Trầm Ngư hối hận.
Trợ lý của Ôn Tư Dao đi tới, Tô Trầm Ngư vui vẻ buông tay ra, cười nói với Ôn Tư Dao như người hâm mộ gặp được thần tượng : "Chị Tư Dao, sau này chúng ta nhất định phải hẹn ra ngoài chơi đấy."