Chương 47: Tiểu phu quân phúc hắc

Thần Y Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân, Cường Thế Sủng

Y Nhân Vi Hoa 23-03-2025 09:41:23

Một vài điều ở Trần Mộng Điềm, quả thật đã thay đổi quá lớn. Đối phương sau một giấc ngủ lại biết y thuật, nhận ra thảo dược, biết nhân sâm cống nạp từ Thanh Quốc, không mọc trên cây mà mọc dưới đất. Nếu không tận mắt chứng kiến, chàng cũng không dám tin điều này. Điều quan trọng nhất là, thái độ của Trần Mộng Điềm đối với chàng, thay đổi thật sự quá lớn. Nàng, vẫn là nàng. Nhưng cảm giác của chàng, lại như thể đã biến thành một người khác. Khương Trạch Bắc để tay phải thả lỏng bên hông, ngón cái và ngón trỏ từ từ cọ xát vào nhau. Đây là động tác nhỏ vô thức của chàng khi suy nghĩ. Trần đại nương thấy chàng không nói gì, giọng có chút sốt ruột,"Trạch Bắc con nói gì đi chứ, tiểu thê tử không đoan chính như vậy, ở thôn Trần gia nhất định sẽ bị người ta đàm tiếu, nếu nàng lại giở trò thì con đừng chiều nàng." Nghe lời Trần đại nương, khóe miệng Khương Trạch Bắc hơi cong lên,"Trần đại nương lo lắng quá rồi, không sao đâu, hôm nay con đã hỏi nàng, nàng nói sẽ không dính líu đến Trần Thanh nữa, nếu không..." Đột nhiên chàng đổi giọng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cửa. Ở cửa, lộ ra một mảnh vải màu hồng nhạt. Chỉ nghe Khương Trạch Bắc nói tiếp: "Nếu không dù con muốn giữ nàng, cũng không qua được cửa ải của cha nương, bọn họ dưới suối vàng biết được cũng sẽ đau lòng." "Phải, đúng là đạo lý này, nhưng, Trần Mộng Điềm thật sự nói, nàng sẽ không dính líu đến Trần Thanh nữa?" Khương Trạch Bắc tận mắt thấy, sau khi chàng dứt lời, mảnh vải ở cửa giật nhẹ. Chàng giọng điệu rất vui vẻ trả lời Trần đại nương,"Nàng nói vậy, nhưng tối nay con vẫn sẽ xác nhận lại, nếu lòng không ở nhà họ Khương, thành toàn cho nàng thì có sao." Trần đại nương không hiểu ý Khương Trạch Bắc, bà nghĩ kỹ, cảm thấy thật sự cần Trần Mộng Điềm tỏ rõ thái độ. "Vậy là tốt nhất, ài, cô nương nhà Trần Bình, cũng không dễ đối phó, hôm nay chưa gây chuyện, mấy ngày tới chắc chắn sẽ làm loạn, con phải chuẩn bị tinh thần." Trần Bình chính là đại bá của Trần Mộng Điềm, còn cô nương nhà ông ấy chính là vị hôn thê của Trần Thanh, Trần Bảo Châu. Khương Trạch Bắc cũng biết, chuyện này không coi như xong. Chàng thấy góc váy biến mất ở cửa, mới quay lại hỏi kỹ Trần đại nương tình hình hôm đó. Dù Trần Mộng Điềm có sai, chỉ cần đối phương đảm bảo không còn vướng mắc với Trần Thanh. Chàng cũng muốn rửa sạch oan khuất cho nàng, để nàng sống trong sạch ở thôn Trần gia. Đương nhiên, cơ hội chỉ có một lần. Điều kiện là từ nay về sau, nàng không còn dính líu gì với Trần Thanh. Khương Trạch Bắc và Trần đại nương, lại kể lại cảnh ngày hôm đó. Khi hai người nói chuyện, Trần Mộng Điềm bưng món ăn, bước vào phòng ăn không lớn không nhỏ. "Ăn cơm thôi!" Một tiếng gọi, khiến Khương Trạch Bắc và Trần đại nương đồng thời ngừng nói. Hương thơm quyến rũ của thịt, tràn vào mũi hai người, khiến họ cảm thấy khao khát ăn uống. Trần Mộng Điềm như thể không nghe thấy cuộc nói chuyện giữa hai người trước đó. Nàng cười tươi bưng món ăn, đặt lên bàn vuông trong phòng. Một đĩa thịt kho tàu, còn có một đĩa thịt muối xào rau xanh. Bỏ bát lớn đậy món ăn, hương thơm càng nồng lan tỏa trong phòng. "Món gì thế? Thơm quá! Tiểu nương tử nhà họ Khương thật khéo tay thế này?" Trần đại nương không tiếc lời khen ngợi. Trần Mộng Điềm khẽ cười ngượng ngùng,"Đều do cha dạy, từ sau khi nương mất, phụ tử chúng ta nương tựa vào nhau mà sống, cơm trong nhà đều do cha nấu, có lúc cha bận, con liền học nấu cơm, dần dần cũng quen." Mặt Trần đại nương vẫn mang nụ cười, nhưng trong mắt lại lộ vẻ dò xét. *Haizz ở Trung Quốc xưng hô chỉ có ta - ngươi, qua VN tùm lum xưng hô cũng hong biết dịch sao cho hay, mọi người có ý kiến gì thì bình luận nhe.