Thẩm Hành Diễn rất tức giận.
Anh ấy nhìn Thẩm Tiểu Đường đứng ở ngoài cửa sau khi giải thích một phen thì cúi đầu nhận sai, hừ lạnh một tiếng: "Vậy có phải cậu nên nói một tiếng cảm ơn với cháu không?"
Thẩm Tiểu Đường lắc đầu lia lịa: "Không cần, không cần đâu."
Lúc này, nội tâm của cô kêu than bao nhiêu cũng khỏi cần nói.
Bói quẻ không tính mình.
Cho nên tối nay cái gì Thẩm Tiểu Đường cũng đã tính, chỉ duy nhất không tính đến chuyện này.
Đương nhiên sau sự việc, Miêu Khả cũng không vui vẻ gì, bởi vì cô ta đã làm ầm việc, chính quyền cần phải nỗ lực để xoa dịu sự việc, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến đánh giá hiệu suất trong quý này của Miêu Khả.
Thẩm Tiểu Đường đang oán thầm những điều này trong lòng, lại nghe thấy tiếng sư tử gầm của Thẩm Hành Diễn ở bên tai, chỉ thấy anh ấy rống: "Ngay từ đầu cậu không nên đưa cháu tới chương trình này!"
Đứa nhóc nghịch ngợm này cũng thật lớn gan!
Ở đâu có người chết cô lập tức chạy đến đó, lần này lại còn nhốt mình ở trong phòng trước!
Còn về việc cửa phòng bất thường đẩy không ra, cho dù Thẩm Tiểu Đường thật sự đã học được chút bản lĩnh, nhưng Thẩm Hành Diễn thấy cô còn bé xíu như vậy thì có thể giỏi giang đến mức nào được?
Thẩm Hành Diễn mím môi mỏng, mắt trừng càng thêm dữ, cười thành tiếng: "Bây giờ về phòng thu dọn đồ đạc, lập tức về nhà!"
Chương trình chắc chắn không thể nào ghi hình tiếp được nữa, trên lầu mới xảy ra hai vụ án giết người, nghe nói còn là thứ dơ bẩn quấy phá, anh ấy cũng không muốn để Thẩm Tiểu Đường ở lại nơi này thêm nữa.
Thẩm Tiểu Đường không dám phản bác, chạy biến về phòng thu dọn đồ đạc.
Thẩm Hành Diễn cũng thu dọn đồ đạc của mình, nhưng trước đó, anh ấy còn phải chào hỏi với tổ chương trình trước.
Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới.
"Cốc cốc cốc..." Tiếng gõ cửa vang lên.
Đạo diễn Tôn đứng cạnh cánh cửa đang mở rộng, tỏ ra do dự bối rối: "Thầy Thẩm, xin hỏi anh có tiện không? Tôi có một việc muốn nhờ anh giúp."
"Đạo diễn Tôn, anh cứ nói thẳng." Thẩm Hành Diễn mời người ta vào phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Mới đầu, Thẩm Hành Diễn cứ tưởng đạo diễn Tôn tới là vì chuyện tối nay.
Kết quả Tôn Cường vừa lên tiếng: "Là đoàn làm phim của anh tôi... nam chính dự định là Thầy Lâm đã xảy ra tai nạn, bây giờ người vẫn đang nằm trong bệnh viện, người quản lý của anh ấy tới trao đổi nói không thể tiếp tục quay phim."
Tôn Cường và anh trai anh ta Tôn Kiên đều là đạo diễn nổi tiếng trong giới giải trí, chỉ là Tôn Kiên có sở trường quay phim truyền hình hơn, những năm qua đã quay rất nhiều bộ phim hay được người người nhà nhà biết tới, cũng giành được vô số giải thưởng.
Đoàn làm phim xảy ra chuyện lần này chính là bộ phim cổ trang tiên hiệp đại IP "Văn Khê" mới khởi quay chưa đến nửa tháng.
Đối với "tai nạn", Tôn Cường nói có hơi không rõ ràng.
Việc này thật sự có hơi kỳ lạ đáng sợ, cũng sợ rước lấy suy đoán ngoài giới với phiền phức không cần thiết, những ngày này đoàn làm phim vẫn luôn canh phòng nghiêm ngặt. Huống hồ tối nay Tôn Cường cũng đã tận mắt nhìn thấy, nghĩ với bản lĩnh của Thẩm Hành Diễn thì không thể không nhìn ra.
Thẩm Hành Diễn thật sự không hiểu!
Anh ấy còn hiểu lầm: "Tôi vô cùng vinh hạnh khi đạo diễn Tôn bằng lòng cho tôi cơ hội này, thế nhưng anh cũng biết sự việc xảy ra đột ngột, tôi vẫn phải xác nhận lịch trình quay phim mấy tháng sau xem có thể điều chỉnh được không với chị Á trước."
Tôn Cường: Hiểu rồi, này là muốn vai nam chính.
Anh ta bắt đầu suy xét nghiêm túc, nếu bàn ngoại hình, Thẩm Hành Diễn cũng vô cùng phù hợp quay nam chính của bộ phim tiên hiệp này. Độ nổi tiếng không cần nói, kỹ năng diễn xuất không phải quá xuất sắc thế nhưng cũng ở trên mức tiêu chuẩn chấp nhận được.
Thế nhưng, suy cho cùng đây không phải dự án do Tôn Cường phụ trách, vừa hay có thể mượn bậc thang này đi xuống trước, sau đó trao đổi với anh trai anh ta - Tôn Kiên đã.
Kết quả là cả hai bên đều hiểu lầm, nhưng kỳ diệu lại nói đến chung một điểm, đồng thời đạt được sự thống nhất ban đầu. ...
Tôn Cường vừa rời đi, Thẩm Tiểu Đường lại xuất hiện ở cửa phòng Thẩm Hành Diễn, thò cái đầu nhỏ ra, lắp bắp nói: "Cậu ơi, cháu có thể mang nó về nuôi không?"
Lời vừa dứt, con mèo con màu đen được Thẩm Tiểu Đường ôm trong lòng cũng "meo" một tiếng với anh ấy.
Thẩm Hành Diễn lạnh lùng nói: "Không được!"
Mặc dù nói không được, nhưng Thẩm Hành Diễn vẫn để nam trợ lý Vu Tiểu Bàn đi theo lần này tìm Tôn Cường trao đổi.
Mèo của tổ chương trình đều là thuê ở cửa hàng mèo gần đó, ghi hình xong chương trình là phải trả lại, nhưng bản thân cửa hàng mèo vốn kinh doanh thú cưng, nên có thể bỏ tiên mua lại.
Thế nhưng do bây giờ là nửa đêm, cũng không tiện đến quấy rầy cửa hàng thú cưng của người ta, Thẩm Hành Diễn đành để Vu Tiểu Bàn giữ lại đây trước, đợi sáng mai làm xong thủ tục mua mèo rồi mới mang về.
Anh ấy đưa Thẩm Tiểu Đường mua chuyến bay gần nhất, bay về thành phố A.