Khi trao đổi trước lúc ký hợp đồng đã thảo luận ổn thỏa bước đầu, không chỉ không có vấn đề gì mà đãi ngộ còn tốt hơn mức mong đợi, thật sự không tìm thấy vấn đề.
Vốn dĩ tới đây để hợp tác, sau khi xác nhận hợp đồng không có vấn đề, Thẩm Hành Diễn liền ký tên.
Ngay sau khi ký xong hợp đồng, Tôn Kiên lại đầy mong chờ: "Thầy Thẩm, anh thấy thế nào?"
Được rồi.
Mặc dù Thẩm Hành Diễn có hơi mệt mỏi nhưng vẫn thể hiện tinh thần kính nghiệp phối hợp: "Đêm nay có phải quay gì không?"
Ai ngờ Tôn Kiên lại lắc đầu: "Không có, không có."
Đoàn làm phim xảy ra chuyện kinh dị rùng rợn như vậy nên các cảnh quay ban đêm đều đã bị tạm dừng.
Thẩm Hành Diễn khó hiểu hỏi: "Vậy tại sao lại vội vã thế? Không thể đợi đến ngày mai sao?"
Tôn Kiên vừa định gật đầu nhưng nhìn thấy Thẩm Hành Diễn chau mày, anh ta lại suy nghĩ, rồi cắn răng đáp: "Được, đều nghe thầy Thẩm."
"Thầy Thẩm, đi xe mệt mỏi, đêm nay anh cứ nghỉ ngơi tốt trước."
Mặc dù Tôn Kiên rất nóng lòng nhưng Thẩm Hành Diễn đã nói nhiều lần như vậy, anh ta cũng không thể bắt người ta làm việc ngay khi vừa đến.
Huống chi, cũng đã mời được người ta tới đây, đêm nay nếu thật sự xảy ra chuyện, Thẩm Hành Diễn còn có thể không ra tay hay sao?
*
Mặc dù phòng khách sạn của huyện nhỏ này không thể so sánh được với sự xa hoa của những khách sạn cao cấp ở thành phố A, nhưng là khách sạn tốt nhất huyện Thẩm nên xét tổng thể thì cũng vẫn ổn.
"Chị Á, chị có cảm thấy bất thường không?" Sau khi chỉ còn lại hai người trong phòng, Thẩm Hành Diễn không kìm được mà lên tiếng.
"Cũng có chút."
Chu Á cũng thắc mắc: "Được rồi, tối nay cậu nghỉ ngơi trước đã. Bây giờ nghĩ nhiều cũng chẳng có ích gì, đợi sáng mai chị sẽ tìm cách làm rõ."
Thẩm Hành Diễn chỉ đành gật đầu.
Sau khi Chu Á rời đi, Thẩm Hành Diễn chuẩn bị vào phòng tắm tắm rửa.
Trước khi tắm, anh ấy vẫn theo thói quen kiểm tra phòng, khi đi đến cửa sổ để kéo rèm, anh ấy vô tình liếc ngang qua, vừa hay nhìn thấy một "quả bóng" lông đen vụt qua trước mặt nhanh như gió.
Ngay lập tức, Thẩm Hành Diễn phản ứng lại, sợ hãi hét ầm: "Ma..."
Vừa rồi nào phải quả bóng mọc đầy lông đen chứ?
Rõ ràng là một cái đầu có mái tóc đen dài của phụ nữ trông giống như quả bóng!
"Xảy ra chuyện gì thế?"
Chu Á vội vàng chạy tới.
Cô ấy ở ngay phòng bên cạnh, cửa sổ vẫn đang mở, tiếng hét của Thẩm Hành Diễn giống như vang vọng bên tai cô, lập tức làm cô giật mình cả người cũng run rẩy theo.
Gió đêm lạnh thổi vào từ ngoài cửa sổ mang theo cảm giác mát nhẹ, thần kinh bị kích thích của Thẩm Hành Diễn lúc này cũng tỉnh táo hơn nhiều, lý trí dần dần quay trở lại.
Anh ấy cố gắng giữ bình tĩnh, tay run run mở cửa: "Không sao, không sao đâu. Chắc là mới xuống máy bay quá mệt nên tôi mới thấy hoa... mắt?"
Trong khi nói, Thẩm Hành Diễn vẫn đang không ngừng nhìn về phía cửa sổ, đồng tử bỗng nhiên co lại, giọng nói cũng trở nên cứng ngắc.
Chu Á nhận thấy điều bất thường, bèn nhìn theo hướng anh ấy nhìn, vừa nhìn qua đúng lúc nhìn thấy cái đầu của phụ nữ có mái tóc đen dài lại lần nữa vút qua cửa sổ!
Trong thoáng chốc, lông tơ dựng đứng, tim như ngừng đập!
"A..."
Chu Á sợ hãi kêu rú lên, khiến Thẩm Hành Diễn vốn đã ảnh hưởng lại lần nữa kinh sợ, cả hai hốt hoảng vội vã chạy ra ngoài.
Lúc này, Tôn Kiên cùng mấy nhân viên công tác cũng ở tầng 3 nghe tiếng hét, nghĩ chắc có lẽ Thẩm Hành Diễn đã ra tay, đang mở cửa đứng ở hành lang, không biết có nên đi qua hay không.
Đám đông vô tình gặp nhau đúng lúc.
"Sao thế, chuyện gì vậy?" Tôn Kiên hốt hoảng hỏi liên tục.
"Có ma! Ở đây có ma!"
Trong giọng nói của Chu Á lúc này ngập tràn sự sợ hãi, sắc mặt cũng trắng như tờ.
Lúc trước Thẩm Hành Diễn đã bị dọa sợ một lần, nên lúc này cũng không khá hơn Chú Á là bao. Anh ấy run run nói: "Có... có một cái đầu tóc dài của phụ nữ lơ lửng trước cửa sổ phòng tôi..."
Lần thứ nhất là ảo giác, nhưng lần thứ hai làm sao là ảo giác được?
Một người có thể nhìn nhầm, hai người làm sao có thể nhìn nhầm cùng lúc được?
Sau khi nghe xong, Tôn Kiên trông cũng kinh hãi, thậm chí giọng nói cũng lộ rõ sự hoảng loạn: "Ngay cả Thẩm đại sư cũng bó tay sao?"
Thẩm Hành Diễn tái mặt: "Đó... đó là ma đó!"
Gần 4 giờ sáng, ở độ cao 3 tầng, một cái đầu của người phụ nữ tóc dài lơ lửng trước cửa sổ... Mức độ khủng khiếp tập hợp như thế sẽ khiến người ta sợ đến chết mất.
Chờ đã...
Thẩm Hành Diễn đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, nhưng vẫn cho rằng là do mình bị dọa nên tạm thời bị ảo thính, chầm chậm hỏi: "Đạo diễn Tôn? Lúc nãy anh gọi tôi là gì?"
Chu Á cũng ngạc nhiên nhìn về phía Tôn Kiên.
Nhớ lại biểu hiện vừa rồi của Thẩm Hành Diễn vừa rồi, Tôn Kiên cũng kinh ngạc nhìn lại: "Thầy Thạch, không phải thầy là đại sư sao?"
Thẩm Hành Diễn ngớ người: "Đại sư gì?"
Lúc này, Tôn Kiên lộ rõ vẻ mặt như sắp khóc: "Thầy Thẩm thầy đừng dọa tôi, A Cường nói với tôi như vậy mà!"
Thẩm Hành Diễn: "..."
Tôn Kiên: "..."
Trong một thoáng, cả hai đều kinh hoàng đến mức chẳng ai nói nên lời. ...