Chương 43: Cầu xin giúp đỡ

Nữ Chính Đến Từ Địa Phủ

Nhụ Nhân 21-03-2025 12:49:41

Tôn Kiên tức tối định tiếp tục gào thét trách móc Tôn Cường, nhưng đột nhiên ý nghĩ gì đó chợt lóe lên trong đầu anh ta: "Cái gì? Cháu gái của thầy Thẩm?" "Đúng vậy!" Sự việc mới xảy ra cho nên Tôn Cường vẫn còn nhớ rõ: "Anh, anh không biết đâu! Lúc đó cảnh sát muốn dẫn Thẩm tiểu sư phụ đi, ba người kia lại vội vàng ngăn cản..." Tôn Kiên cũng cố nhớ kỹ lại những gì Tôn Cường đã kể với mình trước đó, rồi đột nhiên cũng nhớ ra một việc khác: "Lúc đó em đã dẫn theo rất nhiều người đến đẩy, nhưng vẫn không mở được cánh cửa, sau đó là cháu gái của thầy Thẩm đến mở được?" Tôn Cường nói lớn: "Đúng vậy!" Vậy thì giờ chắc chắn tin rồi chứ? Tôn Cường ở đầu dây bên kia còn đưa ra suy đoán của mình: "Anh, anh có biết những người thực sự có thực lực chân chính lại rất kị lộ ra năng lực của mình. Như sự việc tối hôm đó, chính quyền cũng đang che giấu giúp bọn họ." Không ngờ lại suy đoán này lại bị Tôn Kiên tức giận mắng choi: "Che giấu che rắm, em đúng là đầu lợn mà!" Tôn Cường hoàn toàn bị mắng cho choáng váng. Tôn Kiên hỏi ngược lại anh ta: "Ai quy định những gì cháu gái biết thì người làm cậu cũng phải biết? Em không động não nghĩ thử nếu như Thẩm Hành Diễn thực sự có năng lực, lúc đó tại sao anh ta vẫn bị mắc kẹt mãi trong phòng không ra được à?" Tôn Cường: "Ơ?"... Toàn bộ khách sạn đã được đoàn làm phim bao trong thời gian quay phim, Chu Á đi tìm nhân viên công tác phụ trách địa điểm của đoàn làm phim nhờ họ sắp xếp lại phòng cho hai người ở tầng 2. Cả hai bây giờ đều không buồn ngủ nữa, đang cùng nhau bàn kế hoạch tiếp theo. Dù kịch bản có tốt đến mấy, thiết lập nhân vật nam chính có hút fan thế nào nhưng khi biết được đoàn làm phim đang xảy ra những việc kỳ quái đáng sợ như vậy, Thẩm Hành Diễn cũng không muốn tiếp tục quay phim nữa. Ngay lúc đó, tiếng chuông điện thoại vang lên. Thẩm Hành Diễn cầm điện thoại lên nhìn, vẻ mặt vốn đã không tốt lành gì lại càng trở nên khó coi hơn. Cuộc gọi đến từ Tôn Cường, vốn dĩ là phải nhận, nhưng tính ra thì đây là kết quả của hiểu lầm giữa hai bên. Thẩm Hành Diễn: "Đạo diễn Tôn, có việc gì không?" Chỉ nghe thấy Tôn Cường đầu dây bên kia liên tục xin lỗi: "Ôi, thầy Thẩm! Chuyện này là do hiểu lầm, là lỗi của tôi, hoàn toàn là lỗi của tôi!" Thẩm Hành Diễn thử hỏi: "Là tôi cũng hiểu lầm, anh xem chúng ta có thể trao đổi với đạo diễn Đại Tôn về việc chấm dứt hợp đồng không..." Không được! Vừa bị Tôn Kiên tức mắng lộn ruột một trận, Tôn Cường hoàn toàn tỉnh ngộ đang muốn xoay chuyển tình thế, lập tức vội tránh né không trả lời câu hỏi này, chỉ dùng giọng điệu thân thiết và nịnh nọt nói: "Thầy Thẩm à, chuyện tối nay cũng đã thấy rồi, anh nhất định phải giúp đỡ anh em chúng tôi!" Thẩm Hành Diễn kiềm chế lại, giải thích một lần nữa: "Tôi không phải là đại sư!" Mặc dù thông tin liên quan đến vụ án quỷ tóc xù đã bị cơ quan chức năng xóa sạch, nhưng việc Thẩm Tiểu Đường bị Dương Tú Tú tố cáo đưa vào cục cảnh sát, cũng như việc trong va-li của Thẩm Tiểu Đường có hơn 100 con dao bị an ninh kiểm tra ở sân bay phát hiện, chuyện này gần đây đã bị cư dân mạng phanh phui tường tận. Tôn Cường mặc dù không hiểu vì sao Thẩm Tiểu Đường lại làm vậy, nhưng cũng không ngại khó khăn, anh ta có gì học nấy nói: "Thầy Thẩm, anh đã hiểu lầm rồi! Tôi chỉ muốn nhờ thầy nói với Thẩm tiểu đại sư, xem cô bé có thể bán cho tôi một con dao không?" Nếu như nói trước đó Thẩm Hành Diễn còn có thể chịu được, thì bây giờ anh ấy đã không thể kiềm chế được nữa, nổi giận: "Tiểu Đường nhà tôi mới 12 tuổi!" "Tuy Thẩm tiểu đại sư còn nhỏ tuổi, nhưng đạo hạnh của cô bé rất cao! Thầy Thẩm, xin hãy giúp chúng tôi một tay đi!" Tôn Cường ở đầu dây bên kia vẫn đang hết sức khẩn cầu. Thẩm Hành Diễn tức giận: "Đạo diễn Tôn, tôi hỏi anh, anh có dám để con nhà mình đối mặt với nguy hiểm nguy lớn như vậy không?" Tôn Cường: "..." Không dám. Nhưng không thể so sánh như vậy được. Con nhà anh ta cũng không có năng lực như vậy! "Đạo diễn Tôn, sau này xin anh đừng nói những lời như vậy nữa. Nếu không còn việc gì khác, tôi muốn cúp máy." Thẩm Hành Diễn càng nói càng tức giận, không đợi Tôn Cường trả lời liền gác máy. Sau đó, anh ấy ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Chu Á đang nhìn mình, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Nhìn nhau một lúc. Vừa lúc Thẩm Hành Diễn nhăn mày, định mở miệng hỏi, Chu Á đã mở lời trước: "A Diễn, cậu còn nhớ Tiểu Đường đã nói với cậu những gì trước khi chúng ta xuất phát không?" "Cô bé bảo cậu nửa đêm đừng lại đi lung tung." Chu Á nuốt nước bọt, nói ra một dự đoán mà chính cô ấy cũng cảm thấy khó tin: "Cậu nói thử xem, chẳng lẽ Tiểu Đường không chỉ thật sự hiểu những thứ này, mà còn sớm đã đoán trước được tình hình ở của đoàn làm phim không?" Vẻ mặt Thẩm Hành Diễn lập tức trở nên kinh hãi, rồi lắc đầu điên cuồng: "Chị nghĩ quá nhiều rồi. Chỉ là mèo mù vớ được cá rán, con bé đánh bậy đánh bạ mà thôi!"