Ở bên kia, Roy, học sinh quân giáo uống xong bát dinh dưỡng dạng lỏng hợp khẩu vị ở căn tin, khi về đến ký túc xá thì nhận được lời chào hỏi từ bạn cùng phòng.
Bạn cùng phòng cũng là một học sinh quân sự có hoàn cảnh gia đình bình thường giống Roy, ở lại trường làm thêm trong kỳ nghỉ.
"Cậu đi nhà ăn nào vậy?"
Roy trả lời thành thật.
"Căn tin nhỏ?!" Bạn cùng phòng kinh ngạc,"Đi căn tin nhỏ mà cậu vẫn có thể mặt không đổi sắc trở về, dũng sĩ à."
"Không lố đến vậy đâu." Roy nhìn vẻ mặt khoa trương của bạn cùng phòng nói: "Thật ra căn tin nhỏ cũng không tệ."
Bạn cùng phòng cười giỡn: "Tớ biết rồi, cậu lại định làm cái đó đúng không."
Mấy ngày nữa tân sinh viên nhập học, học sinh cũ đang chuẩn bị nghênh đón bọn họ, còn về cách nghênh đón, thì là lừa bọn họ đến căn tin nhỏ ăn cơm.
Roy lườm một cái: "Ai thèm làm chuyện nhàm chán như vậy."
Bạn cùng phòng tùy tiện nói tên vài người: "Bọn họ đều chuẩn bị làm đó."
Vừa nhắc đến căn tin nhỏ, Roy lại nhớ đến hương vị ngọt ngào kia, chậc chậc miệng nói: "Thật ra dung dịch dinh dưỡng của căn tin nhỏ cũng khá ngon đó, táo cà rốt, lần sau cậu có thể đến thử."
"Cậu số hên thật đấy, thứ hai tớ đến thì George làm cho món sáng tạo gà hầm xoài rau mùi, cái mùi vị đó... Ôi."
"Không ngờ dung dịch dinh dưỡng của căn tin nhỏ lại ngon đấy, lần sau tớ cũng đến thử." Bạn cùng phòng đều nể mặt mà phụ họa theo, nhưng trong lòng thì không để bụng, dù sao thì mọi người đều biết rõ trình độ nấu nướng của căn tin nhỏ, có gì ngon được chứ.
Những chuyện này Tô Bạch và George ở căn tin nhỏ không hề hay biết.
George phát cuồng rồi, vì một câu ngon lắm của học sinh quân sự.
Câu khen ngợi này khiến George hai ngày liền tâm trạng đều rất tốt, thỉnh thoảng lại soi gương ngắm bộ râu quai nón của mình.
Trong lúc tự khen mình, George không quên kéo Tô Bạch vào,"Anh phối hợp dung dịch dinh dưỡng giỏi đấy, sắp vượt qua tôi rồi."
Dù là bây giờ, George vẫn rất hài lòng với sự kết hợp dung dịch dinh dưỡng chuối cà rốt của mình.
Tô Bạch: "Tin tôi đi, sau này căn tin nhỏ chắc chắn sẽ nổi tiếng toàn tinh tế."
Là một cựu bếp trưởng đủ tiêu chuẩn, vẽ bánh vẽ cho nhân viên và thực khách là thao tác cơ bản.
George: "!"
Sau khi Tô Bạch phát biểu một câu kinh người, mình thì lại rất bình tĩnh.
"Ý anh là khó ăn đến nổi tiếng toàn tinh tế à? Nói vậy là bây giờ đã thành công một phần năm rồi." George vạch trần, chuyện mà anh nằm mơ cũng không dám nghĩ, sao người này có thể nói ra một cách dễ dàng như vậy chứ.
"Nói thật, mấy ngày nay vậy mà có người nói đồ anh làm ngon, cứ như đang mơ vậy."
Nói xong, George lại không thể tự kìm lòng được mà chìm đắm trong niềm vui: "Anh thấy chú nói có lý, chúng ta nên đặt tầm nhìn ra xa hơn."
Tô Bạch đang đợi câu này của anh ta: "Lam Tinh có câu ngạn ngữ là biết người biết ta trăm trận trăm thắng, muốn đánh bại kẻ địch thì phải hiểu rõ tình hình của đối phương trước đã, bây giờ chúng ta hãy tìm hiểu mấy món ăn bán chạy của đối phương trước đã."
Một ống dung dịch dinh dưỡng cung cấp đủ năng lượng cho hoạt động một ngày của người bình thường, học sinh quân sự đã đến một lần thì cơ bản sẽ không đến lần thứ hai trong thời gian ngắn. Sau hai ngày làm việc, Tô Bạch kiếm được tổng cộng 12 điểm nhân khí, cuối cùng cũng thoát khỏi chế độ tiết kiệm điểm sinh tồn.
Đến cuối tuần, căn tin nhỏ nghỉ ngơi, Tô Bạch cũng có thể nghỉ ngơi một chút, có được khoản tiền đầu tiên, cuối cùng anh cũng có thể nếm thử món ngon của tinh tế rồi.
George biết tình cảnh khốn khó của Tô Bạch, trực tiếp vung tay lớn ứng trước ba ngày lương.
Đây cũng là sự chu đáo của George, nhà ăn chiều chủ nhật bắt đầu làm việc, Tô Bạch vẫn chưa làm việc, chỉ là ứng trước tiền lương làm hai ngày và lương thứ bảy, như vậy vừa có thể chăm sóc Tô Bạch, cũng không tính là vi phạm quy định của trường.
George cảm thấy lời này có lý: "Anh biết phải làm gì rồi!"
George là người đã làm việc ở nhà ăn ba năm, rất rõ chỗ nào có đồ ăn ngon, xung phong nhận nhiệm vụ này.
Sau khi nếm thử từng món đặc sản tinh tế này, Tô Bạch cảm thấy có chút hoài nghi nhân sinh.
Dưa hấu xào thịt ba chỉ, dưa hấu là dưa hấu, thịt là thịt, thịt không được ướp trước, mùi tanh rất nặng.
Nho ngô xào gà, màu sắc thì sặc sỡ, hương vị thì khá kỳ lạ, món duy nhất có thể coi là ngon là món tráng miệng xoài chiên giòn, ít nhất thì chỉ có vị xoài chín.
So với đó thì ống dung dịch dinh dưỡng vị táo lần trước đúng là mỹ vị nhân gian.
Mấy món này còn là George tự bỏ tiền túi ra bù, không phải Tô Bạch người mà tài khoản thiết bị đầu cuối chỉ có ba chữ số có thể ăn nổi.
"Nghĩ theo hướng tốt đẹp thì trình độ kém, chứng tỏ không gian tiến bộ lớn." Tô Bạch mặt không cảm xúc, thầm nghĩ, món ngon tinh tế này quả nhiên không phải người thường có thể thưởng thức.
Tô Bạch nhận được 300 tiền sao, sáng ngày hôm sau đã thỏa nguyện mua được chiếc bình giữ nhiệt mà mình hằng mong nhớ, bên trong còn ngâm mấy hạt kỷ tử.
Gần trưa, George đẩy cửa ra liền thấy Tô Bạch đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi ngoài ban công hành lang, vẻ mặt bình tĩnh, tay cầm bình giữ nhiệt phơi nắng.
"Chú ăn mặc kiểu gì vậy, giống, giống người cổ đại ấy." George vắt óc suy nghĩ cuối cùng cũng tìm được một từ hình dung thích hợp.
Tô Bạch, người cổ đại chính hiệu của Lam Tinh: "..."
"Cái này gọi là dưỡng sinh."
"Anh hiểu anh hiểu, nhưng anh tưởng chỉ có người trên 200 tuổi mới làm vậy thôi." George vừa uống dung dịch dinh dưỡng ướp lạnh vừa cảm thán,"Không ngờ anh trông trẻ vậy mà làm việc lại già dặn quá."
Người tinh tế thường sống thọ, 25 tuổi mới tính là thành niên, trên 200 tuổi mới gọi là người già.
Tô Bạch quyết định không dây dưa với George về vấn đề này: "Tối nay có rảnh không, tôi mời anh ăn cơm."
Hôm qua George đã chi mạnh mời anh ăn cơm, đương nhiên anh cũng phải đáp lễ thật tốt.
"Thế thì hay quá, anh cũng đi mua vài món ngon gần đây, làm tiệc đón gió cho chú." Vừa nhắc đến đồ ăn ngon, George liền rất phấn khích.
Quyết định mời người ta ăn cơm, Tô Bạch không hề qua loa, ít nhất cũng phải có một món mặn một món chay một món canh cho hai người.
Không chắc cơ thể suy dinh dưỡng này của anh và George có ăn được món quá đậm vị hay không, Tô Bạch chuẩn bị đều là món thanh đạm dưỡng sinh.
Bò kho, cải thìa xào tỏi, canh sườn ngô, thêm món tráng miệng bánh bí ngô.
Đương nhiên đây đều là tưởng tượng của Tô Bạch khi nhìn thực đơn trước đó, khi thực sự nhìn thấy giá rau quả tự nhiên, Tô Bạch liền nhụt chí.
Thịt bò 40 tiền sao một cân thì vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được, nhưng tại sao một bắp ngô lại 40 tiền sao, một cây cải thìa vậy mà tận 30 tiền sao!
Thật sự là quá sức chịu đựng của cái ví tiền rồi!!!
Rau xanh quá đắt, trứng gà chắc cũng tính là nửa rau xanh nhỉ, Tô Bạch nghĩ vậy nên đã thay cải thìa xào tỏi thành trứng hấp tôm, nguyên nhân tạm thời thêm tôm vào là vì giá tôm thấp đến kỳ lạ.
Ngô... nửa bắp ngô là đủ rồi, còn về món tráng miệng, đã mua gừng rồi thì sữa gừng đánh cũng không tệ, còn hợp với quan niệm dưỡng sinh của anh, thêm các loại gia vị, một bữa cơm đơn giản tổng cộng tốn hết 150 tiền sao.
Mấy món này anh mua đều là đồ chưa được thanh lọc, nếu mua đồ đã thanh lọc rồi thì giá còn phải gấp đôi.
Hầm canh cần nhiều thời gian, Tô Bạch hầm canh trước, sườn heo rửa sạch rồi ngâm vào nước, thả hết máu ra, như vậy hầm canh sẽ ngon hơn.
Nửa bắp ngô cắt thành từng khúc nhỏ vừa ăn, hành thái khúc gừng thái lát, chuẩn bị xong xuôi, sườn heo cũng ngâm gần xong rồi, sườn heo luộc sơ với nước lạnh, hớt bọt, rồi bỏ ngô và gừng lát vào, thêm nước rồi hầm lửa nhỏ.
Thịt bò rửa sạch cắt miếng cùng hành cho vào nồi nước lạnh, thêm giấm trắng để làm mềm thịt, hớt bọt.
Đường phèn xào đường màu, bỏ hành gừng và thịt bò vào xào, đổ nước sốt đã pha sẵn vào, bắt đầu hầm, hầm thịt bò xong thì bắt đầu nấu cơm, dùng máy nấu cơm do George hữu nghị cung cấp.
Trong lúc đó, hai món ăn khác cũng không bỏ bê.
Dùng kéo cắt bỏ đầu tôm lột vỏ tôm, xẻ lưng rút chỉ tôm, tôm đã xử lý cho thêm chút muối và tiêu trắng ướp.
Trứng gà thêm muối đánh tan rồi thêm 1,2 lần nước ấm, quấy đều, trứng lọc qua rây để loại bỏ bọt trên bề mặt, như vậy món trứng hấp sẽ mềm mịn hơn, đậy nắp bát lại, đun sôi nước rồi bỏ lên hấp lửa nhỏ năm phút, bỏ tôm đã ướp vào trứng hấp hấp thêm hai phút, đổ lượng nước tương thích hợp rắc hành lá trang trí.
Nguyên liệu làm sữa gừng đánh rất đơn giản, gừng già, sữa bò và đường.
Gừng già rửa sạch gọt vỏ, gừng tươi giã nhuyễn dùng vải thưa bọc lại vắt lấy nước cốt, bỏ vào bát để dùng sau.
Lúc mọi thứ đã chuẩn bị xong thì tiếng chuông cửa vang lên.
George vừa mở cửa đã ngửi thấy một mùi hương quyến rũ, như cái móc câu móc lấy toàn bộ tâm hồn anh.
Thơm quá!
Rõ ràng buổi sáng mới uống dung dịch dinh dưỡng xong, George lại cảm thấy bụng mình sắp đói meo rồi, đi đứng không nổi.
"Anh làm đi, tôi dọn cơm."
George ngoan ngoãn đặt đồ mình mang tới xuống, mong chờ đứng bên bàn ăn.
Thịt bò có màu sắc vừa vặn được bao phủ bởi nước sốt đậm đà, trứng hấp tôm khi bưng lên thì mềm mại rung rinh có thể thấy bằng mắt thường, ngô vàng óng ánh kết hợp với sườn non trông đặc biệt hấp dẫn, mùi thơm của thịt bò và vị ngọt thanh của ngô hòa quyện trong không khí, hai người có mặt không khỏi nuốt nước miếng.
George e lệ dùng đũa gắp một miếng thịt bò đưa vào miệng, lập tức ngây người.
Tô Bạch lo lắng hỏi: "Sao vậy, không hợp khẩu vị sao?"
Nhưng George lúc này căn bản không có tâm trạng trả lời câu hỏi của anh, anh đã hoàn toàn bị hương vị của món bò kho mê hoặc rồi.
Miếng thịt bò không lớn không nhỏ, đưa vào miệng vừa vặn một miếng, thịt bò đã được hầm đến mềm nhừ, nước sốt đậm đà bùng nổ trong khoang miệng, cơm trắng từng hạt rõ ràng, căng mọng nước, một miếng thịt bò một miếng cơm, ngon đến mức không thể diễn tả bằng lời.
Tôm giòn và dai, hoàn toàn không có mùi tanh như trong tưởng tượng, ngược lại còn thơm ngon vô cùng, trứng hấp run rẩy trên muỗng, mềm mại đến mức có thể trượt thẳng xuống cổ họng, trứng mềm mại bao bọc tôm giòn sần sật, mỗi miếng ăn đều khiến người ta cảm thấy lâng lâng.
Nhìn vẻ mặt của George là biết anh thưởng thức bữa cơm này đến mức nào rồi, Tô Bạch thở phào nhẹ nhõm, tiện tay múc cho anh một bát canh.
"Cái này uống được sao?" George kinh ngạc bưng bát canh lên.
Tô Bạch mặt đầy vạch đen: "Đây là canh, đương nhiên là uống được rồi."
"Canh, không phải nước luộc thịt sao, hóa ra là canh." George càng kinh ngạc hơn: "Anh tưởng chỉ có người già mới ăn thứ này thôi."
Nước luộc thịt! Người già!
Sáu chữ như hai lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào Tô Bạch.
"Anh nhớ hình như người Lam Tinh cổ đại thích ăn món này, chú đúng là người cổ đại đấy."
George múc một thìa canh đưa vào miệng, lập tức mở to mắt.
Vị ngọt thanh của ngô và vị thơm ngon của sườn heo sau khi nấu nướng đã hòa quyện hoàn hảo với nhau, ngon đến mức khó diễn tả, uống một ngụm, cả người đều thoải mái.
"Chú làm vậy, anh cũng sắp yêu thích dưỡng sinh rồi."
Tô Bạch, người già, người cổ đại, không vạch trần lời nói dối của anh ta.
Thấy cơm trên bàn đã giải quyết gần xong, Tô Bạch đứng dậy chuẩn bị món tráng miệng.
George mừng rỡ: "Còn có món tráng miệng sao?!"
Tô Bạch gật đầu, đứng dậy cho sữa bò tươi đã chuẩn bị từ trước thêm đường rồi từ từ đun lửa nhỏ, nhanh chóng đổ vào nước cốt gừng, để sữa bò và nước cốt gừng hòa quyện hoàn hảo với nhau, còn lại thì giao cho thời gian.
Ăn cơm xong uống bát canh, thêm một bát sữa gừng đánh, quả là chuyện hạnh phúc nhất cuộc đời.
Sữa gừng đánh khi vào miệng rất mềm mại, vị ngọt thơm nồng nàn của sữa bò bao bọc vị cay nồng của gừng, hương vị độc đáo khiến người ta khó quên.
Một bữa cơm tối nay, một mình George đã cho anh 4 điểm nhân khí.
Xem ra điểm nhân khí không chỉ liên quan đến người, mà còn liên quan đến số lượng món ăn đã ăn.
Ở căn tin nhỏ một người một lần chỉ gọi một ống dung dịch dinh dưỡng, đương nhiên chỉ có thể cung cấp cho anh 1 điểm nhân khí, nhưng lúc này George một mình ăn bốn món ăn khác nhau, nên đã cung cấp 4 điểm nhân khí.