Nhưng nếu nói trong nhà có chuyện gì đáng vui, thì có lẽ chỉ có một điều, đó là tiểu thiếu gia Thẩm Dập Tuyên cuối cùng cũng đã nhìn thấy lại ánh sáng.
"Cô ấy bắt xe rời đi à?"
Nghe quản gia Đinh báo lại, trong mắt Thẩm Thành Mặc thoáng chút ngạc nhiên.
"Vâng."
Quản gia Đinh đáp, rồi hơi chần chừ: "Có điều... lão gia không chịu rời nhà cũ, liệu có khi nào."
Tối qua chủ tịch Thẩm cùng nhị thiếu gia đã đích thân đến nhà cũ một chuyến, muốn đưa lão gia về.
Ai ngờ lão gia dù đầu óc không còn minh mẫn nhưng vẫn cố chấp không chịu rời khỏi nhà cũ.
Không biết Cố Yến Bạch quay về nhà cũ có gây bất lợi gì cho lão gia không.
"Không sao."
Thẩm Thành Mặc đứng dậy, che giấu tia sắc lạnh lóe lên trong mắt.
Anh cũng muốn xem thử rốt cuộc cô về nhà cũ có mục đích gì.
Lẽ nào dưới nền nhà còn chôn giấu kho báu sao?
Ông nội anh đã sớm không còn quản chuyện trong nhà, đầu óc cũng mơ hồ, xét từ bất cứ góc độ nào, người phụ nữ đó cũng không thể kiếm được lợi lộc gì từ ông, nên chắc cũng không gây bất lợi cho ông được.
-
Rời khỏi đại viện nhà họ Thẩm, Cố Yến Bạch mới nhẹ nhàng thở phào.
Rốt cuộc cũng cắt đứt mọi ràng buộc của nguyên chủ với nhà họ Thẩm, giờ cô có thể bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.
Lên xe, cô chỉ bảo tài xế lái lòng vòng trong thành phố một lúc.
Vừa ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng cô lại tra cứu một số thông tin về thế giới này cũng như tình hình ở Hải Thành. Dần dần, cô đã có chút khái niệm trong đầu.
Sau đó, Cố Yến Bạch yêu cầu tài xế đưa mình đến một trung tâm thương mại lớn. Cô định mua vài bộ quần áo theo mùa, chăn gối mới, cùng một số vật dụng sinh hoạt hằng ngày mà mình quen dùng.
Tiện thể cô còn vào siêu thị mua một chiếc nồi điện nhỏ cùng vài món đồ bếp linh tinh khác.
Nguyên chủ chưa bao giờ vào bếp, cũng không biết nấu ăn.
Có lẽ vì thấy nhà cũ vừa cũ kỹ lại nằm ở vị trí hẻo lánh nên nguyên chủ cũng chỉ ghé qua một hai lần.
Lỡ như gian bếp vẫn đang được người giúp việc của ông cụ Thẩm sử dụng, cô cũng không muốn chạm mặt, thà tự mình nấu ăn còn hơn.
Vậy nên số đồ cần mua nhiều đến mức cô phải gọi dịch vụ vận chuyển trong thành phố để chở về giúp.
Đến nhà cũ nằm ở khu Nam Sơn, Cố Yến Bạch đứng lại quan sát tổng thể nơi này.
Cô đã nắm được sơ lược về kiến trúc của khu biệt thự này.
Đây là một khu biệt thự cổ.
Năm xưa, Hải Thành từng chuộng mô hình tứ hợp viện, nhưng do đất đai trong thành phố quá đắt đỏ nên không thể triển khai xây dựng. Thế là có một số nhà đầu tư đã chọn khu Nam Sơn để phát triển các khu nhà ở mang hơi hướng tứ hợp viện.
Những căn biệt thự này có tuổi đời mấy chục năm, nhưng vì lúc đó giá đất còn rẻ, chủ đầu tư lại nhắm đến khách hàng thượng lưu yêu thích phong cách tao nhã nên chất lượng nhà cửa vô cùng vững chắc.
Các biệt thự ở đây đều là nhà sân vườn, diện tích rộng rãi, khoảng cách giữa các căn cũng khá xa. Cộng thêm hệ thống cây xanh và cảnh quan thiên nhiên được chăm sóc kỹ lưỡng, phía sau mỗi căn đều có hậu viện, tạo không gian sống riêng tư. Vì vậy, dù đã cũ nhưng khu vực này vẫn rất được giới nhà giàu ưa chuộng.
Dù là khu dân cư lâu năm, nhưng dịch vụ quản lý ở đây luôn tốt, lại gần một số cơ quan như chi nhánh công an Nam Sơn, vì thế tình hình an ninh rất ổn định.