Thẩm Thành Mặc thoáng ngạc nhiên, ánh mắt sắc bén vốn dĩ luôn mang theo vẻ lạnh lùng cũng dần dịu lại khi nhìn thấy ông cụ ăn uống ngon miệng. Anh kiên nhẫn chờ phần bữa sáng của mình được mang lên.
Không lâu sau, dì Lưu lại bưng tới một khay đồ ăn, đó là bánh bao chiên kèm cháo, cùng vài món ăn kèm được bày biện tinh tế.
Đúng là nhiều món hơn, trông cũng đẹp mắt hơn thật.
Chỉ là... không còn hương thơm đặc trưng của bát hoành thánh khi nãy.
Thẩm Thành Mặc nhìn dì Lưu, giọng điềm tĩnh: "Cho tôi một bát hoành thánh, cảm ơn."
"Chuyện này..."
Dì Lưu tỏ vẻ khó xử, ngập ngừng giải thích: "Thẩm tổng, Yến Bạch chỉ làm bữa sáng cho lão gia... món đó... hết rồi."
Thẩm Thành Mặc sững lại.
Cô không biết anh cũng ở đây sao?
Anh đến cùng Thẩm Dập Tuyên, làm sao cô có thể không biết? Vậy mà lại cứ thế phớt lờ anh?
Cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng, nhưng cuối cùng anh vẫn cầm đũa lên, miễn cưỡng ăn vài miếng rồi đặt xuống.
Không thể ăn nổi.
Bởi vì ông cụ ăn quá ngon, hơn nữa hương thơm kia cứ lẩn quẩn quanh mũi anh, làm anh không thể nào tập trung vào bữa sáng của mình.
"Khà..."
Lúc này, ông cụ Thẩm cầm bát lên húp cạn ngụm nước cuối cùng, hài lòng thở ra một hơi khoan khoái.
"Haha... Tiểu Mặc à."
Ăn xong, tinh thần ông có vẻ tốt hơn hẳn, nhìn anh bằng ánh mắt đầy nghiêm túc, căn dặn: "Lần sau... haha, lần sau đừng có đi leo mấy chỗ nguy hiểm nữa."
Rõ ràng ông đã quên mất chuyện Thẩm Thành Mặc bị liệt, trong trí nhớ của ông, cháu trai mình vẫn là cậu thiếu niên yêu thích các môn thể thao mạo hiểm ngày nào.
Thẩm Thành Mặc im lặng gật đầu, nhìn ông nội bằng ánh mắt sâu thẳm, nơi đáy mắt thoáng chút cay cay.
Trong ba anh em, anh là người thân thiết với ông nhất.
Cũng vì ông nội từng nợ ân tình của một người bạn cũ nên mới thúc giục anh cưới Cố Yến Bạch. Khi đó, anh không hề phản đối.
Từ ngày ông mắc bệnh Alzheimer, đã bao lâu rồi ông không hỏi han anh như vậy? Cũng đã bao lâu rồi ông không còn tỉnh táo để nói chuyện rành rọt thế này?
Nghĩ đến việc bác sĩ Tống cũng tỏ ra khó hiểu trước sự chuyển biến tốt của bệnh tình, ánh mắt Thẩm Thành Mặc lặng lẽ lướt qua chiếc bát rỗng trước mặt ông nội.
"Chút nước súp cũng không còn thừa sao?"
Anh quay sang hỏi dì Lưu.
"À... nồi vẫn chưa rửa, chắc vẫn còn chút nước đáy nồi." Dì Lưu cũng không chắc chắn lắm, nhưng bình thường khi múc canh, chắc chắn sẽ sót lại ít nhiều.
Không lẽ... Tiểu Thẩm tổng định húp phần nước thừa đó?
Dì Lưu thoáng sửng sốt.
Thẩm Thành Mặc khẽ giơ tay ra hiệu, trợ lý đi cùng anh lập tức tiến lên.
"Đem phần nước còn lại đi lấy mẫu."
Anh lạnh nhạt ra lệnh: "Gửi đi kiểm tra, tôi muốn có báo cáo chi tiết."
Trợ lý sững người một chút nhưng vẫn vội vàng nhận lệnh.
"Thẩm tổng... anh nghi ngờ cái gì sao?"
Bác sĩ Tống không khỏi giật mình.
"Đồ ăn của lão gia." Thẩm Thành Mặc nhếch môi cười nhạt: "Cẩn thận một chút vẫn hơn."
Nếu chỉ là mùi thơm thì không nói làm gì, nhưng sau khi ăn xong tinh thần ông cụ lại tốt lên trông thấy, điều này khiến anh không thể không nghi ngờ rốt cuộc trong đó có gì đặc biệt.
Nếu thật sự tra ra điều gì mờ ám, anh nhất định sẽ khiến người phụ nữ kia sống không bằng chết.
Nghĩ đến Thẩm Dập Tuyên, ánh mắt Thẩm Thành Mặc khẽ nheo lại.
Thằng nhóc này cũng ăn sáng cùng Cố Yến Bạch, hai người ăn chung một bữa, vậy thì chắc không có vấn đề gì. Dù có gan bằng trời cô cũng không thể bỏ gì kỳ lạ vào chính đồ ăn của mình.