Chương 29

Cuộc Sống Điền Viên Của Mỹ Nhân Phản Diện

Phượng Lí 24-03-2025 01:42:45

Hai tay cô lúc này toàn là đất, nhưng thấy cậu nhóc đã nhào đến trước mặt, cô đành ngồi xổm xuống dang tay nhẹ nhàng ôm lấy cậu bé mà không chạm trực tiếp. Vừa chui vào lòng cô, Tuyên Tuyên lập tức cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn lên má cô như một chú cún con ngoan ngoãn, đáng yêu vô cùng. "Sao con lại đến đây?" Bị cậu nhóc cọ đến ngứa ngáy, Cố Yến Bạch bật cười, khẽ xoa đầu cậu bé. "Con đến tìm thím." Thẩm Dập Tuyên siết chặt bàn tay nhỏ, giơ lên vung vẩy như thể đang cổ vũ bản thân. "Tìm thím... hu hu." Câu nói còn chưa dứt, cậu nhóc đột nhiên bĩu môi, nước mắt lưng tròng rồi òa khóc như thể vừa chịu một ấm ức lớn. "Tuyên Tuyên đừng khóc, đừng khóc, con đừng khóc mà." Một giọng nói dịu dàng nhưng đầy lo lắng vang lên ngay sau đó. Cố Yến Bạch ngẩng đầu, thấy một người đang đi tới, ánh mắt tràn đầy yêu thương lẫn sốt ruột. "Con muốn tìm thím, bà nội không phải đã đưa con đến rồi sao? Đừng khóc nữa nhé, khóc nhiều không tốt cho mắt đâu." "Thẩm phu nhân?" Cố Yến Bạch thoáng sửng sốt. Người đi cùng Tuyên Tuyên là mẹ của Thẩm Thành Mặc, cũng chính là mẹ chồng trước đây của nguyên chủ - Thẩm phu nhân Diệp Hân. Thẩm phu nhân Diệp Hân là một người phụ nữ Hải Thành vô cùng tinh tế. Dù đã ngoài năm mươi nhưng bà vẫn giữ được vóc dáng thon thả, đặc biệt yêu thích mặc sườn xám, đến từng sợi tóc cũng toát lên vẻ tao nhã. Bà là người khôn khéo, trước đây chưa từng trực tiếp đối đầu với nguyên chủ. Chỉ cần không chạm đến giới hạn của bà, bà cũng không buồn để ý đến nguyên chủ, cứ làm ngơ như không thấy. Hai người vốn dĩ là kiểu quan hệ quen thuộc nhưng xa lạ, gặp nhau cũng không nói quá nhiều lời. Lúc này, ánh mắt Thẩm phu nhân khẽ dao động khi nhìn Cố Yến Bạch, có phần do dự. Sáng nay vừa tỉnh dậy, Tuyên Tuyên đã nằng nặc đòi gặp Cố Yến Bạch, cả nhà dỗ thế nào cũng không được. Lúc đưa Tuyên Tuyên đến bệnh viện tái khám, vị chuyên gia kia cũng sửng sốt khi biết thằng bé đã lấy lại được thị lực. Họ làm một loạt kiểm tra, càng kiểm tra càng kinh ngạc, chỉ có thể kết luận rằng đây là một kỳ tích. Chuyên gia còn dặn dò, trong thời gian tới phải giữ cho tâm trạng đứa trẻ luôn vui vẻ thì mắt mới hồi phục tốt, tránh khóc lóc hay xúc động mạnh. Có lời dặn của bác sĩ, sao bà dám lơ là? Tuyên Tuyên cứ khóc đòi gặp Cố Yến Bạch, bà đành đưa thằng bé đến căn nhà cũ này. "Tuyên Tuyên nhớ con đấy." Thẩm phu nhân nhìn sâu vào mắt Cố Yến Bạch, nhẹ nhàng giải thích: "Hết cách rồi nên tôi đưa thằng bé qua đây... Có làm phiền con không?" Vừa nói, bà vừa vô thức đưa mắt nhìn luống rau trong vườn, nhíu mày đầy khó hiểu: "Con đang dọn dẹp vườn rau? Một mình con?" Bà còn tưởng con dâu cũ dạo này hành động kỳ lạ, không biết lại định giở trò gì. Ai ngờ cô lại đi trồng rau? Cô đang toan tính chuyện gì đây? "Chỉ là chút việc vặt thôi." Cố Yến Bạch mỉm cười đáp,"Con rảnh nên làm cho vui." Vừa dứt lời, cô bỗng cảm thấy có gì đó liền quay đầu lại. Ở hành lang đá cách đó không xa, một người khác đang tiến lại. Là Thẩm Thành Mặc. Anh ngồi trên xe lăn, ánh mắt trầm lặng nhìn về phía này. "Hai người cứ nói chuyện đi." Thẩm phu nhân khẽ mỉm cười, sau đó bước tới chỗ Thẩm Thành Mặc: "Mẹ qua thăm ông nội một chút." Lối đi lát đá dẫn thẳng ra vườn hoa, mặt đường bằng phẳng, nhưng xe lăn của Thẩm Thành Mặc hiển nhiên không thể đi qua.