Chương 35

Cuộc Sống Điền Viên Của Mỹ Nhân Phản Diện

Phượng Lí 24-03-2025 01:42:45

Dì Lưu thấy Cố Yến Bạch mở lời thì thở phào nhẹ nhõm, rồi lập tức lộ vẻ khó xử, khẩn thiết nói: "Chuyện này... vẫn phải nhờ cô giúp một tay." Từ sau khi ăn cơm do Cố Yến Bạch nấu, ông cụ Thẩm không buồn động đũa bất kỳ món nào khác. Dỗ thế nào cũng không chịu ăn. Sao bà có thể trơ mắt nhìn lão gia không ăn uống như vậy được? Dì Lưu thật sự hết cách, đành phải chạy đến cầu cứu Cố Yến Bạch. "Vậy à..." Nghe dì Lưu kể rõ ngọn ngành, Cố Yến Bạch suy nghĩ một lát rồi nói: "Thế để tôi thử xem sao, tôi làm ít đồ ăn, dì mang qua cho ông thử nhé?" Dì Lưu mừng rỡ gật đầu lia lịa. Sáng nay Cố Yến Bạch đã ngâm ít đậu từ sớm. Hôm qua cô vừa mua máy xay sinh tố đa năng, làm sữa đậu nành hay cháo gạo đều rất tiện. Nước ngâm đậu và nước xay sữa cũng được cô đặc biệt thêm một ít "nguyên liệu bí mật". Chẳng mấy chốc, mùi sữa đậu nành thơm ngào ngạt lan tỏa khắp gian bếp. Dì Lưu ngồi một chỗ mà thấp thỏm không yên, cái hương thơm đậm đà này bà cũng không biết phải diễn tả thế nào, chỉ cảm thấy nước miếng sắp trào ra đến nơi rồi! Nhân lúc chờ sữa đậu nành xay xong, Cố Yến Bạch nhanh tay lấy một bịch bánh mì sandwich mua hôm qua. Cô pha một chút bột năng với nước "đặc chế", thêm ít gia vị, sau đó nhúng từng lát bánh mì vào hỗn hợp rồi đem áp chảo. Chỉ trong chốc lát, hương thơm của trứng, bánh mì và dầu ăn quyện vào nhau, kết hợp với gia vị đặc trưng tạo nên một mùi thơm khó cưỡng. "Dì Lưu, tôi chỉ có mấy thứ này thôi." Sau khi bày đồ ăn ra đĩa, Cố Yến Bạch mỉm cười nói: "Nếu dì không chê, cứ mang qua cho ông cụ thử xem có hợp khẩu vị không nhé." "Không, không chê đâu! Không chê chút nào!" Dì Lưu nuốt nước bọt, vội vàng đón lấy đĩa đồ ăn, mặt đầy phấn khởi. "Tôi mang qua ngay đây." Nói rồi, bà ngập ngừng một chút, ngại ngùng hỏi: "Yến Bạch này, cái máy xay này... tôi có thể mang qua luôn không? Đợi ông cụ ăn xong, tôi rửa sạch rồi trả cô." Bà không dám nói thật rằng đầu bếp và chuyên gia dinh dưỡng của ông cụ đều dặn kỹ:, nếu có thể thì hãy cố gắng "moi" thêm chút đồ ăn mang về... Ai nấy đều tò mò, đều muốn nếm thử. Cố Yến Bạch không để tâm, thoải mái gật đầu đồng ý. Chờ dì Lưu rời đi, cô chỉ khẽ cong môi cười rồi cầm hộp cơm sáng mà dì Lưu mang tới, chậm rãi thưởng thức. Thực ra hương vị vẫn rất ngon, dù gì cũng do đầu bếp chuyên nghiệp nấu. Chỉ là dù có giỏi đến đâu, con người cũng khó sánh với thiên nhiên. Những món cô làm ra... suy cho cùng chỉ là nhờ có một chút "ưu thế đặc biệt" mà thôi. Ăn sáng xong, Cố Yến Bạch ra vườn hoa. Cô đi dạo một vòng trong nhà kính, ánh mắt dừng lại trên mấy chậu lan và bách hợp kép suýt nữa thì héo khô. Từng nhành lá đã bắt đầu hé ra sắc xanh nhàn nhạt. Đáy mắt cô lóe lên tia sáng. Thật sự có hiệu quả. Dưới những tia nắng rực rỡ, hơn ba mươi chậu kim quất trong vườn vẫn xanh tươi, cành lá rậm rạp, những trái non còn xanh biếc treo lủng lẳng trên cành. Ngoài việc lá cây có vẻ bóng bẩy hơn thì nhìn chung không có thay đổi gì đáng kể. Những cây cà chua bi mà Cố Yến Bạch mua về vẫn đang trong giai đoạn cây con. Để đảm bảo nhiệt độ thích hợp, cô đã cẩn thận trồng chúng trong chậu, đặt gọn gàng trong nhà kính. Giờ đây, những cây cà chua bi đã bắt đầu vươn mình, lá xanh tươi, không còn dáng vẻ ủ rũ như khi mới trồng hôm qua.