Cô gái này có biết không, nơi này mỗi năm chỉ có chi mà không có thu, hoàn toàn là một gánh nặng tài chính.
"Tôi đi một vòng xem thử."
Cố Yến Bạch cũng cười, nhưng giọng điệu đầy tự tin,"Chú Quan đừng vội nản lòng, chẳng phải tôi đã đến rồi sao? Từ nay, Hạc Viên chắc chắn sẽ khác."
Quan Hà mỉm cười gật đầu, nhưng trong mắt lại hiện lên vài phần không mấy để tâm.
Một cô gái thì có thể làm được gì chứ?
Cảnh quan chỗ này không đẹp, muốn biến nó thành khu nghỉ dưỡng thì làm sao có thể so bì với khu phía bắc Tiểu Nam Sơn?
Trồng cây ư?
Mấy cây đào của ông cụ Thẩm vẫn còn mọc hoang trên núi, quả kết ra thì... không biết phải dùng từ gì để tả cho đúng nữa.
Mở mô hình nông trại du lịch?
Khách du lịch đều đổ dồn về khu phía bắc Tiểu Nam Sơn, bởi vì phong cảnh ở đó mới là điểm đến được dân Hải Thành săn đón.
Không có người đến thì mở cái gì được? Chẳng khác nào công cốc.
Nghĩ đến đây, Quan Hà kín đáo liếc nhìn Cố Yến Bạch.
Trước đây ông ta làm việc cho nhà họ Thẩm, dù gì đó cũng là gia tộc giàu có lớn mạnh.
Giờ đổi sang chủ mới, mà chủ mới lại là một cô gái trẻ, ông ta đường đường là đàn ông mà ở lại đây không làm nên trò trống gì, chỉ biết lĩnh tiền lương của người ta, đúng là thấy áy náy.
Thôi thì cứ chờ xem, nếu cô chủ này không có ý định làm gì thật thì ông ta nên từ chức rời đi cho rồi.
Nhưng Cố Yến Bạch không hề để tâm đến sự bất an của Quan Hà, cô đi quanh Hạc Viên một vòng, đối chiếu lại bản thiết kế trong tay, trong lòng đã có tính toán.
"Chú Quan."
Cô chỉ vào bức tường bao quanh Hạc Viên, dặn dò: "Chú lo mua một số cây cảnh trước đi, trồng dọc theo tường để làm cảnh quan, có thể trồng hoa leo như hoa nguyệt quý."
Vừa nói cô vừa giở bản thiết kế ra, chỉ cho Quan Hà xem: "Khu vực này, rồi chỗ này, cả đây nữa, cho người trồng kỷ tử. Còn khu đất dốc này, theo hướng này trồng thêm một ít cây tỳ bà, cả ở đây."
Quan Hà: "..."
Ông ta thử nhắc lại một lượt những gì Cố Yến Bạch nói, rồi xác nhận: "Tỳ bà phải là cây trưởng thành sao?"
Cố Yến Bạch gật đầu.
"Cô chủ."
Quan Hà trầm ngâm một lát, rồi cẩn trọng khuyên nhủ: "E là khoản tiền này sẽ tiêu uổng phí mất, tỳ bà cũng không đáng bao nhiêu, trồng lên vị cũng không ngon, sợ là khó bán được. Còn kỷ tử... cũng chưa chắc khả thi."
Trước đây khi ông cụ Thẩm cho xây dựng Hạc Viên cũng từng có suy nghĩ rất hay ho. Nhưng đến khi thực sự bắt tay vào làm thì mọi chuyện lại không như mong muốn.
Lấy những cây đào làm ví dụ, ngoài chuyện ngắm hoa đào ra, quả của nó còn không ngon bằng đào bày bán ngoài chợ.
Nếu là ông cụ Thẩm muốn làm chuyện này thì Quan Hà cũng không có ý kiến gì, dù sao nhà họ Thẩm cũng không thiếu tiền.
Nhưng cô chủ mới này rốt cuộc cũng chỉ là một cô gái trẻ, ông ta vẫn cảm thấy nên có lòng nhắc nhở đôi câu. Đừng để đến lúc hao công tốn của, rồi nhìn thấy kết quả không đâu vào đâu lại buồn bực mà khóc lóc.
"Ai mới là chủ ở đây?" Cố Yến Bạch bật cười.
Quan Hà sững lại.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô gái này cười, ông ta đột nhiên nhận ra trong mắt cô có một tia điềm tĩnh hiếm thấy.
"Là cô." Quan Hà giật mình, vội vàng đáp.
"Vậy thì chú cứ làm theo đi."
Cố Yến Bạch nói dứt khoát: "Tôi sẽ duyệt khoản tiền này cho chú sau. Ngoài ra, trong vài ngày tới chú chịu trách nhiệm tuyển thêm hai người am hiểu về cây cối, có thể làm việc ở Hạc Viên."