Chương 412: Chỉ cần là em sinh, anh đều sẽ thích.

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:53

nhũ hoa Vu suy nghĩ một chút: "Tầm khoảng sáu giờ." Lúc đó cô cũng không xem giờ, lúc Tông Triển Bạch gọi điện thoại bảo cô đến, là năm giờ, cô thu dọn đồ đạc xong đi tới bệnh viện, cũng tầm nửa tiếng, Tông Triển Bạch có giao cho cô chút chuyện, ngồi ở đầu giường Lâm Tử Lạp một lúc mới đi. Lâm Tử Lạp nhìn ra ngoài cửa sổ, tình trạng bây giờ của cô cũng không thể đi ra ngoài, Tông Triển Bạch cũng cả ngày không lộ mặt, chắc hẳn chuyện này rất khó xử lý. Thật ra nội tâm của cô cũng cảm thấy hơi sợ hãi, dù sao đây cũng là một chuyện dường như không thể giải quyết "Nghĩ gì vậy? Sao trông cô có vẻ không vui?" nhũ hoa Vu lo lắng hỏi, rồi sau đó lại nói: "Bây giờ tình trạng của cô cũng không thể thêm hao tổn tinh thần nữa." Lâm Tử Lạp cũng biết tình trạng của mình, dù có lo lắng cũng không giúp được gì, điều duy nhất có thể làm là không gây thêm phiền phức cho Tông Triển Bạch. Cô nhắm mắt lại: "nhũ hoa Vu, nhũ hoa tắt đèn đi, tôi muốn ngủ một chút." Ánh đèn quá sáng, cô không bình tĩnh lại được. nhũ hoa Vu nói xong, tắt đèn đi, căn phòng lập tức tối sầm. nhũ hoa Vu ngồi trên ghế: "Cô ngủ đi, có gì không thoải mái thì gọi tôi, tôi sẽ ở đây với cô." "nhũ hoa Vu, tôi không sao, bà đi nghỉ đi." Cả tầng này đã được thuê hết, phòng bên cạnh cũng có thể nghỉ ngơi được. nhũ hoa Vu không yên tâm để cô lại một mình: "Không được, cô ngủ đi đừng để ý đến tôi, nếu mệt tôi sẽ nằm trên ghế sofa chợp mắt." nhũ hoa Vu quan tâm cô, Lâm Tử Lạp cũng biết bà ấy muốn tốt cho mình, cũng không lên tiếng nữa, nhắm mắt lại ngủ. Vốn dĩ cũng không buồn ngủ, ban ngày lại có ngủ một lúc, cô cũng không thấy buồn ngủ, nhưng có lẽ do nằm quá lâu nên bất tri bất giác ngủ mất. Lúc Tông Triển Bạch quay về đã là gần 12 giờ, trong phòng tối om, anh mở đèn gần cửa, nhũ hoa Vu ngủ không sâu, nghe được động tĩnh bỗng tỉnh dậy. Bà đứng lên: "Quay lại rồi?" Tông Triển Bạch nhàn nhạt ừ một tiếng, anh lập tức đi tới mép giường, Lâm Tử Lạp đang ngủ say vẫn chưa tỉnh. Anh cởi cúc cổ áo, ánh mắt nhìn vào Lâm Tử Lạp, hỏi nhũ hoa Vu: "Hôm nay cô ấy không cảm thấy khó chịu gì chứ?" "Vẫn nôn nhiều, không ăn được gì mấy, thầy thuốc phải tiêm thuốc bổ, viết một ít đò ăn thanh đạm, buổi tối mới hơi khỏe lên, cũng ăn được một chút, không nôn ra nữa." nhũ hoa Vu nói. Tông Triển Bạch gật đầu, anh đưa tay sờ lên gò má cô, khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, trắng nõn mịn màng, có lẽ bị Tông Triển Bạch sờ lên, Lâm Tử Lạp mới run run hàng lông mi, cô chậm rãi mở mắt ra, mơ hồ nhìn thấy người đàn ông đang ở cạnh giường, cô khởi động cơ thể muốn ngồi dậy, Tông Triển Bạch đỡ lấy cô, lấy một chiếc gối lót sau lưng cô, dịu dàng hỏi: "Có phải anh đánh thức em rồi không?" Lâm Tử Lạp lắc đầu: "Em hơi khát." Tông Triển Bạch nhẹ nhàng đặt cô tựa vào đầu giường: "Anh đi rót cho em." Anh đi đến trước bàn, ánh mắt lơ đãng nhìn vào hoa tươi đặt trên bệ cửa sổ, anh nhìn một chút, lại đưa nước cho Lâm Tử Lạp: "Hoa ai tặng?" Anh chỉ thuận miệng hỏi, hôm nay Lý Chiến đến, ngoại trừ anh ta, không có người khác. Chỉ là sao lại tặng hoa hồng... Động tác uống nước của Lâm Tử Lạp khẽ ngừng, chưa kịp nói gì thì nhũ hoa Vu đã mở miệng trước: "Là một người đàn ông ngồi trên xe lăn tặng, xem ra rất thành tâm." nhũ hoa Vu cũng không biết quan hệ của Bạch Dận Ninh và Lâm Tử Lạp, cho nên nói chuyện không hề kiêng kỵ. Lâm Tử Lạp cầm ly, nhìn Tông Triển Bạch. Tông Triển Bạch cúi tầm mắt xuống, giọng nói không biết là vui hay giận: "Hôm nay anh ta đến?" Lâm Tử Lạp nói thật, dù cô có muốn giấu cũng không giấu nổi: "Ừm." Tông Triển Bạch lúc nào cũng rất để ý đến Bạch Dận Ninh, Lâm Tử Lạp biết anh nhất định sẽ không vui, muốn giải thích, nhưng lại phát hiện mình có nói cũng không được gì, dù sao cô và Bạch Dận Ninh cũng không có chuyện gì khó nói. Lâm Tử Lạp siết mạnh cốc nước. "Còn muốn uống không?" Tông Triển Bạch nhìn cốc nước trong tay cô hỏi. Lâm Tử Lạp gật đầu, nói: "Được rồi." Anh cầm lấy cốc đặt lên bàn, nhũ hoa Vu đứng cạnh không dám lên tiếng nữa, phát hiện bầu không khí có chút lúng túng, bà cũng không biết là có vấn đề chỗ nào. "nhũ hoa Vu, nhũ hoa đi nghỉ ngơi đi." nhũ hoa Vu nhìn về phía Lâm Tử Lạp, Lâm Tử Lạp gật đầu với bà một cái, lúc này bà mới xoay người rời khỏi phòng. Cửa phòng đóng lại, trong phòng trong nháy mắt bỗng nhiên yên tĩnh. Lâm Tử Lạp nhìn anh: "Anh giận à?" Tông Triển Bạch đáp lại: "Em thích hoa này sao?" Cô lại còn có tâm tư cắm hoa sao? Anh rút ra một bông hoa hồng, cẩn thận từng chút, rõ ràng dáng vẻ dịu dàng nhưng là Lâm Tử Lạp lại cảm thấy sợ hãi trong lòng. Cô không làm chuyện gì có lỗi với anh, sao anh lại tức giận? Lâm Tử Lạp cố ý nói: "Không có người phụ nữ nào lại không thích hoa, em cũng thích, em thấy đẹp, nên bảo nhũ hoa Vu cắm vào." Tông Triển Bạch: "..." Anh nhếch mày nhìn Lâm Tử Lạp, đây là tức giận sao? "Em thích?" "Đúng vậy!" Một âm thanh vang lên, Tông Triển Bạch ném hoa trên bệ cửa sổ vào thùng rác. Lâm Tử Lạp: "..." Người này... "Anhi..." "Em thích, anh sẽ tặng cho em." Tông Triển Bạch đi lại ôm lấy cô, dịu dàng nói: "Em ngủ với anh một lát." Ở khoảng cách gần, Lâm Tử Lạp bây giờ mới thấy ánh mắt mệt mỏi của anh, cô lùi người về phía trong, để lại một khoảng trống cho anh ngủ, anh nghiêng người ôm cô, bàn tay rộng lớn vuốt lưng cô, từng chút từng chút một... Lâm Tử Lạp cười, giống như tất cả mọi khó khăn bây giờ không hề tồn tại, lúc này đây chỉ có cô và anh. Không hề bị bất cứ ai trên thế giới này quấy rầy. "Anh thích con trai hay con gái?" Lâm Tử Lạp chậm rãi hỏi. Tông Triển Bạch không chút nghĩ ngợi nói: "Chỉ cần là em sinh, anh đều thích."