Chương 472: Cô đưa hai đứa bé đi đâu vậy?

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:52

Đọc xong bức thư, Lý Chiến cũng khiếp sợ hồi lâu không thể hoàn hồn. Cảm thấy điều này quá khó tưởng tượng. Vì Văn Nhàn qua đời sớm nên anh cũng không có nhiều ký ức với người cô này, bây giờ lại dùng cách thức này xuất hiện trước mắt anh, mang đến cho anh một chuyện không thể tưởng tượng được thế này. Văn Khuynh được cấp cứu kịp thời nên không nguy hiểm tới tính mạng, nhưng sức khoẻ đã suy yếu, trạng thái tinh thần cũng không tốt lắm, vô cùng muốn gặp Lâm Tử Lạp. Cho nên ông mới muốn tới tìm Lâm Tử Lạp, chỉ là trùng hợp gặp nhau ở đây. "Ba em..." "Lý Chiến." Lâm Tử Lạp buông tay Tông Triển Bạch ra, một lần nữa ngắt lời Lý Chiến, cô nhìn anh ấy: "Tôi cũng không muốn nhìn thấy cậu, hy vọng đây là lần cuối cùng chúng ta gặp nhau, được không?" Cô rất quyết đoán, không muốn có bất kỳ dính líu gì với người nhà họ Văn nữa, cô cũng đã nói với Văn Khuynh, đó là lần gặp nhau cuối cùng của họ. Cho dù bây giờ ông ta thế nào, cô cũng không muốn đi gặp. Lý Chiến đứng tại chỗ ngơ ngác nhìn Lâm Tử Lạp hồi lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần, thái độ quyết đoán này của cô nằm ngoài dự liệu của anh, từ trước đến nay, Lâm Tử Lạp đều mang lại cho người khác cảm giác ôn hoà, bình dị gần gũi. Bỗng nhiên trở nên lạnh lùng thế này khiến anh có chút không tiếp nhận được. Anh vẫn còn muốn nói gì đó nhưng Lâm Tử Lạp không cho anh cơ hội này, cô mau chóng lên xe rồi nói với tài xế: "Đi thôi." Tông Triển Bạch đưa tay lướt nhẹ qua mặt cô và những sợi tóc loà xoà tuỳ ý quấn quanh tai cô, sắc mặt trầm tĩnh không gợn sóng, nhìn không ra vui buồn, anh chỉ thản nhiên nhìn khuôn mặt cố giả bộ bình tĩnh của cô: "Đi gặp Văn Khuynh rồi à?" Lâm Tử Lạp lướt qua ánh mắt của anh, không dám nhìn thẳng: "Gặp rồi, nhưng em không muốn nói thêm gì với ông ta." Lý Chiến nói như vậy, chắc chắn Tông Triển Bạch sẽ phát hiện ra điều gì, nếu cô chưa gặp sẽ chỉ khiến anh càng thêm hoài nghi chuyện này. Cô chủ động dựa vào lòng anh: "Em mệt rồi, em muốn về." "Không đi xem phim nữa à?" Anh rũ mắt, giấu đi cảm xúc dao động nơi đáy mắt. Lâm Tử Lạp ra vẻ rất mệt mỏi, cọ tới cọ lui trước ngực anh: "Ừm, em không muốn xem nữa." Tông Triển Bạch nói tài xế đi về biệt thự, anh đưa một tay ra ôm Lâm Tử Lạp vào lòng, tay còn lại lấy điện thoại nhắn tin cho Lý Chiến, bảo anh ấy đến công ty đợi mình. Anh muốn biết Lâm Tử Lạp giấu anh đi gặp Văn Khuynh đã nói gì. Lý Chiến hoàn hồn chuẩn bị về bệnh viện thì nhận được tin nhắn của Tông Triển Bạch, thay đổi lộ trình vốn định về bệnh viện tới Vạn Việt. Xe đỗ trước cửa biệt thự, Lâm Tử Lạp đẩy cửa xe chuẩn bị xuống thì Tông Triển Bạch kéo tay cô lại, nắm trong lòng bàn tay: "Công ty còn có chút chuyện, anh phải đi xử lý một chút." Lâm Tử Lạp quay đầu nhìn anh, vốn nghĩ có thể ở bên anh trong khoảng thời gian tuyệt đẹp, nhưng có vẻ không được rồi, cô nghiêng người hôn lên môi anh, có rất nhiều rất nhiều sự lưu luyến nhưng vẫn phải quay về, cô cười nói: "Cảm ơn anh, hoa rất đẹp, em thích lắm. Công ty còn có việc, anh mau đi đi." Cô đẩy cửa xuống xe, càng dây dưa càng không nỡ, cô sợ mình sẽ khóc trước mặt anh, nên động tác xuống xe rất dứt khoát. Tông Triển Bạch hạ cửa sổ xe xuống: "Tối nay anh sẽ về sớm một chút." Cô ôm bó hoa đứng ở cửa rồi nói: "Được, em chờ anh." Cô lưu luyến nhìn anh cho tới khi xe biến mất trong tầm mắt mới xoay người, vừa đi vào nhà cô vừa gọi cho Thẩm Bồi Xuyên, điện thoại nhanh chóng có người nghe. "Bồi Xuyên, là tôi đây." Thẩm Bồi Xuyên đang ở ngoài điều tra vụ án tai nạn xe, nhận được điện thoại của Lâm Tử Lạp thì cũng không ngạc nhiên mà chỉ hỏi: "Có chuyện gì thế?" "Anh gọi cho Cảnh Hạo nói rằng mẹ tôi muốn gặp anh ấy." "Hử?" "Cứ nói mẹ tôi có chuyện muốn nói với anh ấy, liên quan đến tôi." "Liên quan đến chuyện gì của cô?" Thẩm Bồi Xuyên không hiểu ra sao. "Cứ làm theo lời tôi nói đi." Cô cũng không nói cho Thẩm Bồi Xuyên lý do, đợi khi cô đi rồi anh ấy sẽ hiểu. Cô đã phát hiện từ khi Tông Triển Bạch nói cái cớ công ty có việc, rõ ràng hôm nay anh đã nói sẽ ở cùng cô một ngày, nhưng bây giờ lại đột nhiên nói công ty có việc, chắc chắn là muốn điều tra vì sao cô lại gặp Văn Khuynh. Để anh đi điều tra thì thà rằng để cô tự nói cho anh. Thẩm Bồi Xuyên đồng ý rồi cúp máy, sau đó gọi cho Tông Triển Bạch. Vừa có người nghe, anh ấy liền nói: "Trang Kha Nguyệt muốn gặp anh." "Hả?" Tông Triển Bạch nhíu mày. "Nói rằng có chuyện muốn nói với anh, liên quan đến chị dâu." Tông Triển Bạch do dự một lát rồi vẫn bảo tài xế chuyển hướng lái xe tới bệnh viện, Lâm Tử Lạp nói như vậy với Thẩm Bồi Xuyên là vì đã đoán chắc rằng Tông Triển Bạch sẽ vì mình mà đi gặp Trang Kha Nguyệt trước. Cô đã nghĩ mình phải rời đi từ lâu nên cũng đã tìm xong cho mình đường lui cũng như chỗ ở. Văn Nhàn để lại cho cô tài liệu đó, bên trên có ghi địa chỉ công ty, cô chỉ cần tìm công ty là sẽ tìm được người mà Văn Nhàn nói có thể giúp đỡ cô. Bây giờ cô không thể không mượn mối quan hệ này, nếu cô tự tìm thì chắc chắn sẽ dễ dàng khiến Tông Triển Bạch tìm được. Cô không mang đồ gì đi, nếu không nhũ hoa Vu sẽ phát hiện, cô chỉ đưa hai con theo, cho dù như vậy thì nhũ hoa Vu cũng vẫn hỏi: "Cô đưa hai đứa bé đi đâu thế?" "Đến công ty, Cảnh Hạo nói hôm nay muốn mời chúng tôi đi ăn cơm." Lâm Tử Lạp mỉm cười, không hề nhìn ra cô có ý định rời đi. nhũ hoa Vu gật đầu, cảm thấy đây là chuyện tốt: "Đi đi, nhưng mà về sớm một chút, thân thể cô không tiện." Lâm Tử Lạp đáp lời rồi dắt hai con ra ngoài, không bảo tài xế lái xe mà tự mình lái xe. Cô thắt dây an toàn cho hai con: "Mami, baba thật sự muốn mời chúng ta đi ăn cơm sao?" Lâm Nhuỵ Hi chớp chớp mắt, ồ, không, bây giờ hẳn nên gọi cô bé là Tông Ngôn Hi nhưng nhất thời Lâm Tử Lạp vẫn chưa thể đổi được xưng hô. Cô vuốt ve khuôn mặt con gái: "Tiểu Nhuỵ, mami đưa con đến một nơi khác ở một thời gian." Cô con gái nhỏ cau mày, không hiểu là ý gì: "Đi đâu ở một thời gian ạ?" Lâm Tử Lạp không kịp giải thích cho các con: "Đợi đến nơi rồi mẹ sẽ nói cho các con." Cô lên xe rồi khởi động xe rời đi. Lâm Nhuỵ Hi còn muốn hỏi nhưng lại bị Lâm Hi Thần giữ tay lại: "Có mami ở đây, chúng ta sẽ không bị lạc, mami bảo sẽ nói cho chúng ta thì chúng ta cứ nghe lời đợi là được rồi." Tỉ mỉ nghĩ lại thì cũng đúng, dù sao cũng có mami ở bên mà, vì thế Lâm Nhuỵ Hi không hỏi nữa. Lâm Tử Lạp cũng không lái xe đi mà lái tới một nơi xe cộ đông đúc, gọi taxi rời đi. Cô để xe lại bên đường. Địa chỉ tập đoàn JK ở thành phố C, lân cận thành phố B, khoảng cách cũng không xa. Cô đi taxi để đề phòng có người theo dõi, dù sao đi xe trong nhà, nếu Tông Triển Bạch muốn điều tra sẽ tra được địa chỉ của cô rất nhanh, cho nên cô phải bỏ xe, thuê taxi. Cô ôm con gái và con trai rồi xoa đầu chúng, nhỏ giọng bảo: "Chúng ta có thể phải xa baba một thời gian, thời gian này các con sống với mẹ được không?" Lâm Hi Thần vẫn ổn, chủ yếu là Lâm Nhuỵ Hi, cô bé rất dính Tông Triển Bạch, không nhìn thấy là sẽ nhớ. "Nếu con nhớ ba thì sao?" Cô con gái nhỏ chớp chớp mắt.