Chương 723: Nhìn chán rồi thì làm thế nào?

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:44

Tông Triển Bạch không trả lời ngay mà đóng cửa rồi bước vào. Lâm Tử Lạp càng lúc càng căng thẳng, thậm chí có lúc tay cô vô thức run lên. Anh càng không nói thì có nghĩa là kết quả kiểm tra càng không tốt. "Em lo lắng gì vậy?" Tông Triển Bạch nắm tay cô: "Anh đói rồi, em đi ăn cùng anh chút gì đó đi." Cô không nhúc nhích mà cứ ngồi im nhìn anh. Tông Triển Bạch thở dài, anh biết nếu anh không cho cô một câu trả lời thì cô không thể yên tâm được. Anh nắm lấy tay Lâm Tử Lạp ngồi xuống sofa. Theo kết quả kiểm tra, Lâm Tử Lạp bắt buộc phải sinh sớm vì đáy huyệt của cô mỏng hơn người khác rất nhiều. Nếu đợi đến ngày dự sinh thì rất nguy hiểm vì nếu đáy huyệt bị vỡ, tính mạng của cô sẽ bị đe dọa. Đề xuất của bác sĩ cũng tương tự với phương án ở trong nước. Nếu không sinh con lúc bảy tháng rưỡi thì cô sẽ phải nằm một chỗ trên giường để tĩnh dưỡng, cùng lắm cũng chỉ có thể kéo dài tới tháng thứ tám. "Bác sĩ nói con của chúng ta rất khỏe mạnh, nếu phải đẻ sớm thì cũng sẽ không có nguy hiểm gì." "Vậy hai kết quả giống nhau, em đều phải sinh sớm?" Lâm Tử Lạp ngắt lời anh. Tông Triển Bạch nắm chặt tay cô: " Em đừng lo lắng, có được không?" Lâm Tử Lạp cố kiềm chế cảm xúc của mình và nói: "Em không lo lắng." Cô đứng dậy khỏi sofa, nắm lấy tay anh và nũng nịu nói: " Không phải anh thấy đói sao? Em đi ăn cùng với anh." Cô chôn chặt sự lo lắng trong lòng chỉ để lại sự thoải mái trước mặt Tông Triển Bạch. Thực ra Tông Triển Bạch biết cô đang giả vờ nhưng anh không nói ra. Anh cũng lo lắng giống vì dù sao đó cũng là vợ và con anh nhưng anh không muốn thể hiện điều đó trước mặt cô. Nếu tâm trạng anh không tốt thì Lâm Tử Lạp chỉ càng thêm bất an. "Anh biết một nhà hàng này có đồ ăn rất ngon, chúng ta đến đó ăn thử đi." Tông Triển Bạch vòng tay qua eo cô: "Hiếm khi chúng ta mới có dịp ra ngoài, em có muốn đi đâu không? Anh đưa em đi, đi ra ngoài cho khuây khỏa tinh thần." Lâm Tử Lạp cố ý nói: "Em muốn đi bar thì có được không?" Tông Triển Bạch liếc nhìn bụng cô: "Em không uống được rượu, lại không được đến nơi có khói thuốc. Thế em định đến đó làm gì?" "Tới đó ngắm trai đẹp." Lâm Tử Lạp nói. Tông Triển Bạch mỉm cười, anh mở cửa xe cho cô rồi hỏi: "Anh không đẹp trai à?' "Những thứ có trong tay rồi thì không ngon được bằng đồ bên ngoài." Lâm Tử Lạp ngồi vào trong xe, ngẩng đầu nhìn anh rồi nói. Tông Triển Bạch đứng trước cửa xe, anh chống khuỷu tay lên cửa xe, hơi khom người xuống nhìn cô: "Ngon cũng không được thử, em ngoan ngoãn sinh con cho anh đi." Anh dừng lại: "Em chỉ có thể được nhìn một người đàn ông duy nhất, người đó chính là anh." Lâm Tử Lạp mỉm cười: "Nếu em nhìn chán rồi thì phải làm thế nào?" Tông Triển Bạch: "..." Anh cứng đầu nói tiếp: "Anh đẹp trai như vậy, em nhìn mãi cũng không thấy chán đâu, càng nhìn em càng thích đấy." Lâm Tử Lạp bật cười từ tận đáy lòng, anh đúng là đồ tự luyến. Nhìn thấy nụ cười của cô, Tông Triển Bạch cũng cảm thấy thoải mái hơn. Bọn họ sang đây, người phụ trách của chi nhánh công ty bên này đã sắp xếp hết mọi việc. Người phụ trách chi nhánh công ty biết Tông Triển Bạch sắp tới đây nên chuẩn bị luôn một chiếc xe cho anh. Qua một lúc, xe dừng lại trước cửa một nhà hàng cao cấp. Tông Triển Bạch dừng xe, anh mở cửa cho cô: "Ở đây có thứ mà trong nước chúng ta không có." Lâm Tử Lạp hơi khom người xuống. Tông Triển Bạch đưa chìa khóa xe cho nhân viên nhà hàng, họ sẽ giúp anh lái xe tới chỗ đậu xe. Nhà hàng rộng rãi, trang trí cũng rất đặc biệt. Khác với nhiều nơi khác, nhà hàng này có rất nhiều chỗ ngồi, có tất cả bảy tám bàn, các bàn cách xa và riêng biệt với nhau. Ánh sáng dịu nhẹ, tạo cho người khác cảm giác yên tĩnh và dễ chịu. Nhân viên phục vụ ở đây mặc áo vest đen, sơ mi trắng, thắt nơ ở cổ, trông rất lịch lãm. Họ ngẫu nhiên chọn một bàn rồi ngồi xuống, người phục vụ đưa một tay ra sau, hơi cúi xuống để đưa thực đơn. Tông Triển Bạch cầm lấy thực đơn rồi đưa cho Lâm Tử Lạp: "Em thử xem xem muốn ăn gì?" Thực ra, Lâm Tử Lạp không muốn ăn lắm. Cô chỉ nghĩ tới đứa bé trong bụng, bây giờ lại thêm chuyện vì đáy huyệt mỏng nên cô phải sinh sớm, không khí giữa cô và Tông Triển Bạch trở nên hơi ngượng ngùng. Cô đành phải giả vờ là bản thân muốn ăn và mở menu ra. Tên các món ăn đều được viết bằng tiếng Anh, bên cạnh mỗi món đều có hình ảnh và phần giới thiệu nguyên liệu chế biến. Chỉ cần nhìn vào hình ảnh của các món ăn cũng đủ để thấy nhà hàng này tinh tế và tỉ mỉ như thế nào. Và tất cả đều được làm từ những nguyên liệu rất đắt tiền. Cô gọi hai món ăn đặc trưng nhất cửa hàng, cả hai món đều khá thanh đạm và cuối cùng là một món tráng miệng. Tông Triển Bạch đi tiếp khách xã giao bên ngoài, ăn nhiều đồ ăn dầu mỡ nên khi ở nhà anh cũng thích ăn những món thanh đạm. Lâm Tử Lạp cũng thích những món thanh đạm, gọi món xong cô đưa thực đơn lại cho người phục vụ. "Ăn tối xong chúng ta đi dạo nhé." Tông Triển Bạch nói. Từ khi sang đây, trừ thời gian nghỉ ngơi, hai người chỉ tới bệnh viện khám, hoàn toàn không có thời gian ra ngoai đi lại thăm thú. Lâm Tử Lạp cười rồi nói: "Vâng." Chỉ một lát sau, người phục vụ bê đồ ăn lên. Khi nhìn những bức ảnh trên thực đơn, Lâm Tử Lạp đã biết nhà hàng này rất chú trọng đến việc trang trí món ăn. Không ngờ đến khi đồ ăn được bê lên, cách trang trí của những món ăn thậm chí còn đẹp hơn trong ảnh. Tông Triển Bạch bảo cô nếm thử xem xem hương vị món ăn thế nào. Lâm Tử Lạp cầm dao nĩa lên và ăn thử một chút. Món ăn không chỉ được trang trí tỉ mỉ đẹp đẽ mà đến khi ăn thử thì mùi vị cũng rất tuyệt vời. Người nước ngoài không có những món xào với lửa lớn nên hầu hết món ăn vẫn giữ nguyên được hương vị vốn có. Họ thêm vào những gia vị khác làm món ăn có hương vị rất độc đáo. Nhưng vì có tâm sự trong lòng nên dù đồ ăn có ngon tới đâu thì cô cũng không có tâm trạng để ăn. Lâm Tử Lạp khen ngon, cô gắp miếng thịt trong đĩa của mình sang đĩa của anh, cô cười và nói: "Anh ăn nhiều một chút." Tông Triển Bạch mỉm cười: "Không phải em mới là người cần ăn nhiều sao? Sao em lại gắp cho anh thế này? Thương anh à?" Lâm Tử Lạp cười và nói: "Anh nghĩ như thế nào thì nó là thế ấy." Sau khi ăn xong, họ không lái xe rời khỏi nhà hàng mà nắm tay nhau đi dạo trên những đường phố ở một đất nước xa lạ. Hôm nay Tông Triển Bạch ăn mặc không nghiêm túc lắm. Anh mặc quần áo chỉnh tề thì đem lại cho người khác cảm giác trưởng thành, bình tĩnh; còn mặc những trang phục thoải mái thì làm nổi bật lên sự gọn gàng, trẻ trung của anh. Hai người nắm tay nhau như vậy trông chẳng khác gì một cặp đôi đang yêu đương nồng cháy. "Nếu tình hình như vậy, hay chúng ta về nước sinh đi." Vì trong nước quen biết nhiều người và bọn trẻ cũng đang ở trong nước, nếu cô sinh ở nước ngoài thì sẽ mất một khoảng thời gian dài cô không được gặp các con. Bây giờ bọn trẻ đều đã đi học, không thể tùy tiện xin nghỉ được Nhưng cô không biết một điều, ở nhà có một chuyện vừa mới xảy ra.