Chương 633: Mẹ mặc quần áo cho con

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:47

Lâm Tử Lạp ừ một tiếng và hỏi: "Anh làm gì vậy?" "Em định ôm anh như vậy sao?" Tông Triển Bạch chớp mắt, hàng mi dày khẽ rung động và trong mắt ẩn dấu ngọn lửa rực sáng. "Anh không thích em ôm anh sao?" Lâm Tử Lạp có ý giả bộ không hiểu ý của anh. Tông Triển Bạch vòng lấy eo cô nhưng cũng không dám dùng quá sức chỉ nhẹ nhàng ôm lấy: "Chúng mình làm chuyện khác đi." Lâm Tử Lạp hỏi: "Làm cái gì cơ?" "Làm chuyện mà những cặp vợ chồng đều thích ý." Anh vuốt ve eo cô qua lớp vải mỏng manh. Lâm Tử Lạp ngẩng đầu lên và nói: "Em thích dáng vẻ anh đứng đắn hơn cơ." Tông Triển Bạch: "..." Rõ ràng là cô dụ dỗ anh trước, xong việc rồi bây giờ lại không cho người ta động. Cố ý làm anh khó chịu phải không? Vả lại chuyện vợ chồng nên làm không phải là chuyện đứng đắn hay sao? Lâm Tử Lạp đứng dậy và ngồi sang một bên: "Anh mau đi tắm và đi ngủ thôi." Tông Triển Bạch nằm xuống không muốn dậy mà thản nhiên nói: "Em không phải nói không ghét bỏ mùi mồ hôi trên người anh hay sao?" "Nếu như anh không thấy khó chịu có thể nằm ngủ ở trên giường thì em cũng không ghét bỏ." Lâm Tử Lạp kéo chiếc chăn mỏng đang bị anh đè ở phía dưới rồi chuẩn bị đi ngủ. Tông Triển Bạch ngồi dậy liếc nhìn cô: "Anh ngủ không được chắc chắn không phải vì chưa tắm." Lâm Tử Lạp giả bộ không nghe thấy và nói với anh Tông Khởi Phong và Trình Dục Ôn đến rồi. Tông Triển Bạch ừ một tiếng rồi đứng dậy đi tắm. Lâm Tử Lạp vẫn chưa ngủ mà chờ anh ra. Khoảng nửa giờ sau cánh cửa phòng tắm bật mở, trên người của Tông Triển Bạch quấn một chiếc khăn tắm màu trắng, Lâm Tử Lạp đi xuống giúp anh lấy quần áo. Tông Triển Bạch từ chối: "Anh không mặc." Lâm Tử Lạp: "..." Nhìn anh từ trên xuống dưới: "Anh định cứ ngủ như vậy sao?" Tông Triển Bạch gật đầu. Lâm Tử Lạp: "..." "Anh chuẩn bị không cần mặt mũi hay sao?" Người đàn ông này thật là. Thật không có cách gì với anh ấy. "Từ bao giờ mà anh cần mặt mũi ở trước mặt của em cơ chứ?" Vừa nói vừa đưa tay ra vuốt ve bụng của cô: "Nếu anh cần mặt mũi thì em làm sao có thể mang thai được?" Lâm Tử Lạp: "..." Cô ném bộ đồ ngủ lên trên giường: "Kệ anh có thích mặc hay không?" Nói xong cô ngồi lên giường vẻ mặt lạnh lùng giả bộ tức giận. Tông Triển Bạch đi tới và cúi đầu nhìn cô: "Em giận rồi à?" Lâm Tử Lạp quay đầu đi và tiếp tục im lặng. "Được rồi, để anh mặc." Tông Triển Bạch cầm lấy bộ đồ ngủ rồi đứng trước mặt cô: "Em lấy khăn tắm xuống giúp anh nhé?" Lâm Tử Lạp: "..." "Anh không biết xấu hổ ưm..." Cô chưa kịp nói hết lời thì anh đã dùng miệng ngăn cô lại. Tông Triển Bạch hôn cô một cách nhẹ nhàng và hỏi: "Giận thật đấy à?" Lâm Tử Lạp mở miệng: "Nếu em nói thật anh có dỗ em vui vẻ hay không?" Anh nói mà không một chút do dự: "Sẽ." Không đợi Lâm Tử Lạp đáp lại anh đã đi đến trước tủ quần áo và lấy váy ngủ của cô ra. Lâm Tử Lạp khó hiểu nhìn anh và hỏi: "Anh lấy váy ngủ của em ra làm gì?" "Anh mặc." Lâm Tử Lạp không thể tưởng tượng ra hình ảnh anh mặc váy ngủ hai dây sẽ như thế nào, nhưng nghĩ một chút lại cảm thấy buồn cười bất giác nhoẻn cười: "Đừng nháo nữa làm hỏng của em mất." "Em cười rồi." Tông Triển Bạch bước tới. Lâm Tử Lạp vứt chiếc váy ngủ trong tay anh ra: "Em có tức giận đâu." "Vậy sao phải lừa anh chứ?" Tông Triển Bạch nhướng mày. Lâm Tử Lạp vội vàng giải thích: 'Em không phải cố ý lừa anh, là anh..." "Anh mặc kệ anh phải trừng phạt em." Anh ôm người cuốn vào trong chăn rồi nhanh chóng cởi và ném váy ngủ trên người cô ra. Lâm Tử Lạp cắn môi dưới dính sát vào cơ thể nóng bỏng của anh. Vì cô đang mang thai nên anh rất kiềm chế. Đêm dài đằng đẵng, trong phòng tình nồng vấn vương và quyến luyến không thôi. Buổi sáng Thần Hy từ từ kéo tấm rèm che ra, ánh nắng hè luôn ló dạng từ rất sớm ùa vào trong phòng qua những khe hở của tấm rèm. Lâm Tử Lạp đã dậy từ lâu, trong nhà người nhiều, là bà chủ của gia đình nên không thể dậy muộn, mặc dù Tông Triển Bạch không nhắc tới những chuyện đã xảy ra nhưng cô biết mấy ngày nay anh chắc hẳn rất mệt mỏi, cho nên khi tỉnh dậy rất nhẹ nhàng sợ đánh thức anh cũng muốn cho anh ngủ thêm một chút. Bây giờ nhũ hoa Vu đã nghỉ việc ở nhà bếp nên bữa sáng là do dì Vương làm còn nhũ hoa Vu phụ trách một số việc nhà. Hôm nay Lâm Tử Lạp cũng phụ giúp việc bếp núc, người trong nhà đông hơn nên cần phải chuẩn bị thức ăn nhiều hơn, nếu chỉ có một người chuẩn bị thì sẽ rất bận. Khi đồng hồ chỉ bảy giờ đúng, bữa sáng gần như đã chuẩn bị xong xuôi, mọi người lần lượt rời giường, mỗi lần đều là Tông Ngôn Hy dậy muộn nhất, cô bé có chút thích ngủ nướng. Lâm Tử Lạp bước ra nhưng không nhìn thấy Tông Triển Bạch nên nghĩ rằng có lẽ anh vẫn chưa dậy, tối hôm qua anh ngủ rất say, mấy ngày nay anh ấy chắc hẳn nghỉ ngơi không đủ ở bên ngoài. Cô đi xem con gái vẫn đang lười biếng uể oải nằm trên giường không chịu dậy, mái tóc xõa tung. "Dậy ăn cơm thôi con." Lâm Tử Lạp tìm quần áo giúp cô bé và đặt ở trên giường: "Dậy đi nào mẹ mặc quần áo cho con." "Con không mặc cũng không muốn ăn." Nói xong vùi đầu vào trong chăn không ra. Lâm Tử Lạp đi tới kéo chăn càng khiến cô bé quấn lấy chăn chặt hơn. Lâm Hi Thần đứng ở cạnh cửa: "Mẹ đừng gọi em ấy nữa, đợi chút nữa đói bụng không cần gọi cũng sẽ tự dậy." Cô quay đầu nhìn con trai: "Con đã đánh răng rửa mặt chưa?" Lâm Hi Thần gật đầu. Lâm Tử Lạp cảm thấy không có cách nào với con gái nên để cho cô bé ngủ tiếp. Cô đi ra khỏi phòng và đẩy cánh cửa phòng ngủ ra rồi nhìn thấy người trên giường vẫn đang say giấc, cô không có gọi anh dậy ngay mà đi vào phòng tắm lấy quần áo anh đã thay ra phân loại và thu dọn, bộ vest cần phải đưa đi giặt khô, quần áo bên trong giặt ở nhà. Tông Triển Bạch tỉnh lại cũng không có ngủ tiếp nhưng không dậy, mấy ngày nay thật sự không ngủ được nhiều, tối hôm qua ngủ rất ngon, khi nghe thấy tiếng cửa mở anh cho rằng cô sẽ gọi mình dậy, kết quả không nghe thấy tiếng của cô. Anh rời giường và đi đến trước cửa phòng tắm, nhìn thấy cô đang lau dọn bồn rửa mặt, anh đi vào và ôm lấy cô từ phía sau: "Những việc này để người giúp việc làm đi hoặc để nhũ hoa Vu làm cũng được." "Nhà mình bây giờ đông người, bà ấy cũng rất bận, phòng lại lớn như vậy mỗi ngày đều phải chà lau nếu không sẽ có bụi, các phòng ở trên dưới lầu đều phải dọn dẹp, hơn nữa làm chút việc cũng tốt, em cũng cần phải vận động một chút không thì đến lúc đó lại khó sinh." Cô quay đầu nhìn anh: "Sao anh không ngủ thêm một chút nữa đi, em thấy anh ngủ rất say nên không gọi." Cằm của Tông Triển Bạch đè lên vai cô: "Anh đã ngủ đủ rồi, có cần anh lại tìm thêm người giúp việc nữa hay không?" "Không cần đâu, hôm nay anh không phải ra ngoài à?" Lâm Tử Lạp hỏi. Hai người giúp việc đã đủ rồi. Trong nhà có quá nhiều người ngoài cũng không tiện, với lại không phải người nào cũng thích hợp. "Lát anh phải đi nhưng muộn một chút cũng không sao." Anh cầm chiếc giẻ lau trên tay cô: "Anh giúp em lau." Lâm Tử Lạp không đưa cho anh: "Em không cho lau, anh rửa mặt trước đi, cơm sáng em đã chuẩn bị xong rồi. Anh trở về cũng phải chào hỏi ba và cậu một tiếng chứ, không thể vẫn luôn ở trên lầu được." Tông Triển Bạch hôn lên má cô và nói: "Anh đều nghe em hết." Anh đánh răng rửa mặt, còn Lâm Tử Lạp bước ra khỏi phòng tắm, lúc này di động của Tông Triển Bạch vang lên, cô cầm lấy và thấy bên trên màn hình hiển thị một dãy số xa lạ, cô không có nghe máy mà cầm đi tới cửa phòng tắm và đưa cho anh: "Di động của anh kêu này." Tông Triển Bạch đang rửa mặt và nói: "Em nghe giúp anh đi." Lâm Tử Lạp nhấn nút trả lời và nghe điện thoại.