Chương 739: Xấu thì cũng là con anh

Mê Vợ Không Lối Về

Chiêu Tài Tiến Bảo 02-07-2023 17:18:44

Lâm Tử Lạp cười, thì ra là vậy, anh ấy còn cho rằng thai nhi sẽ đẹp ư? "Nếu như có hiện tượng đau bụng thì nhất định phải lập tức gọi bác sĩ." Bác sĩ nói. Lâm Tử Lạp gật đầu, nói: "Tôi biết rồi." Trước khi đi bác sĩ sợ Lâm Tử Lạp cũng ghét bỏ trẻ con xấu, khoảng thời gian trước trên mạng có một đoạn video, một bà bầu vừa đi vừa khóc vì nhìn thấy ảnh con mình qua siêu âm bốn chiều xấu quá. Cô gái chuẩn bị làm mẹ đã bị đứa bé xấu xí đó làm cho phát khóc. "Cô và chủ tịch Tống đều rất đẹp, con sẽ không xấu đâu, bởi vì còn nhỏ quá nên vẫn chưa phát triển hết, hai người không cần quá lo lắng." Lâm Tử Lạp cười nói: "Tôi sẽ không nghĩ nhiều đâu." Cho dù xấu khủng khiếp cô cũng không ghét bỏ, chỉ cần đứa bé khỏe mạnh là được. Tông Triển Bạch đi vào, thấy Lâm Tử Lạp đang cười, anh hỏi: "Có chuyện gì mà em vui vậy?" Lâm Tử Lạp không đáp lại, mà cô chỉ vào bữa sáng trên bàn: "Đây là đồ để lại cho anh đấy, anh mau ăn đi, đợi lát nữa là nguội rồi." Tông Triển Bạch ngồi trước bàn, cầm đũa lên, Lâm Tử Lạp hỏi: "Anh sẽ ghét bỏ con chúng ta nếu nó xấu sao?" Tông Triển Bạch quay đầu nhìn cô, dường như anh đã hiểu ra cô đang cười cái gì, anh nói rõ: "Xấu cũng là con của anh, xấu thì sao?" Lâm Tử Lạp cười: "Anh không buồn sao?" Tông Triển Bạch ho nhẹ một tiếng, trong lòng nghĩ bác sĩ này đúng là đáng ghét, cái gì cũng nói ra hết. "Anh thèm vào mà buồn, anh vui lắm." Lâm Tử Lạp nằm trên giường, hỏi: "Hôm nay anh ra ngoài không?" Tông Triển Bạch gật đầu, anh phải đi xử lý chuyện của Cố Huệ Nguyên, hôm nay không thể ở bệnh viện với cô được. Trang Kha Nguyệt rót cho anh một cốc nước, bà nói: "Vậy mẹ ở đây trông cho, con quay về thì mẹ lại đi sai." Tông Triển Bạch nói: "Cũng được, bên cạnh cô ấy không thể không có người được, có gì thì việc đầu tiên là phải gọi bác sĩ." Anh dặn dò. Trang Kha Nguyệt nói: "Mẹ biết rồi." Ăn xong bữa sáng, Trang Kha Nguyệt dọn sạch mấy hộp đồ ăn, Tông Triển Bạch xoa bóp chân cho Lâm Tử Lạp, chân cô đã bắt đầu sưng lên rồi, tần suất chuột rút vào buổi tối cũng trở nên cao hơn. Có khi một đêm bị chuột tuốt tới mấy lần. Trước đây anh cảm thấy mang thai là chuyện rất đơn giản, nhưng từ khi chuyện này xuất hiện trên người Lâm Tử Lạp anh liền biết rõ, phụ nữ khi sinh con chính là đi qua Quỷ Môn Quan, ngay cả quá trình mang thai cũng không nhẹ nhõm gì. Vì không thể ra ngoài nên Lâm Tử Lạp đã chán phát ngán, cô híp mắt lại, hỏi: "Giải quyết chuyện công ty à?" Tông Triển Bạch ừ một tiếng. Đợi đến khi Trang Kha Nguyệt quay lại, Tông Triển Bạch liền đi, trước khi đi anh có nói: "Anh sẽ cố quay về sớm nhất." Lâm Tử Lạp nói: "Anh yên tâm làm chuyện của anh đi, em ở trong bệnh viện, sẽ không có gì nguy hiểm đâu." Trang Kha Nguyệt ngồi bên giường: "Con có muốn ăn chút hoa quả không?" Lâm Tử Lạp lắc đầu: "Con không muốn ăn." Vừa ăn cơm chưa lâu, cô vẫn còn no, vậy nên không muốn ăn thêm. Cộc cộc... Có người gõ cửa, Trang Kha Nguyệt đứng dậy đi ra mở cửa, y tá đứng ở cửa, bên ngoài cửa có người phụ nữ muốn gặp Lâm Tử Lạp, y tá hỏi có cho người này vào không. Trang Kha Nguyệt hỏi: "Ai vậy?" "Cô gái đó nói mình họ Tần." Y tá đáp. Trang Kha Nguyệt nghĩ là Tần Nhã nên bà cũng không hỏi Lâm Tử Lạp mà kêu y tá cho người đấy vào luôn. Khi đi đến cửa bà mới nhận ra đó không phải Tần Nhã. Bà chặn cửa lại, cảnh giác nhìn Cố Huệ Nguyên: "Cô là ai?" Cố Huệ Nguyên đã điều tra Tông Triển Bạch và Lâm Tử Lạp, biết được người phụ nữ có quan hệ tốt nhất với Lâm Tử Lạp là Tần Nhã. Vậy nên cô ta mới bảo với y tá mình họ Tần. Cố Huệ Nguyên lấy bó hoa tươi trong tay ra, cười nói: "Tôi tới để thăm bà Tông." Trang Kha Nguyệt nói: "Tôi không quen cô, con bé cũng không khỏe, không thể tiếp khách được, xin cô quay về cho." Cố Huệ Nguyên vẫn cười như cũ: "Tôi không phải người xấu, bà không cần cảnh giác với tôi như vậy, tôi chỉ tới thăm bà Tông mà thôi, không tin thì bà đi hỏi thôi." Lâm Tử Lạp ở trong phòng nghe thấy tiếng bọn họ nói chuyện, cô ngồi dậy, nghe kỹ lại. Giọng nói hình như có hơi quen. Rất nhanh sau đó cô đã nhớ ra, giọng nói này là của ai. Cố Huệ Nguyên. Cô ta tới đây làm gì? "bà Tông, tôi có thể hỏi cô vài câu không?" Nói thế nào Trang Kha Nguyệt cũng không cho cô ta vào, cô ta hết cách, chỉ đành dùng cách này. Lâm Tử Lạp không trả lời lại. Cố Huệ Nguyên không nản lòng, tiếp tục nói: "Tôi không có ác ý gì, nơi này là địa bàn của các người, tôi cũng không dám làm gì, chỉ đơn thuần muốn nói với cô mấy câu thôi." Lâm Tử Lạp nghĩ một hồi rồi nói: "Mẹ, mẹ để cô ta vào đi." Trang Kha Nguyệt nói: "Cảnh Hạo đã dặn rồi, không thể để người lạ vào, người này mẹ không quen, con cần phải nghỉ ngơi, tốt nhất là không tiếp khách." "Người này con quen mà, mẹ để cô ta vào đi." Lâm Tử Lạp nói. Trang Tử Khẩm nhìn Cố Huệ Nguyên: "Chỉ được ở mấy phút thôi đấy." Cố Huệ Nguyên nói: "Được." Bà để Cố Huệ Nguyên đi vào phòng. Lâm Tử Lạp thẩm cảnh giác trong lòng, bề ngoài cô rất bình tĩnh, ngay cả ánh mắt cũng không có một gợn sóng nào. Nụ cười trên mặt Lâm Tử Lạp lập tức bị gỡ xuống: "Nói đi, cô tới là muốn làm gì?" Cố Huệ Nguyên cười: "Cô đừng có ý thù địch với tôi sâu như vậy, tôi có mua hoa tới, không biết cô có thích không." Cô ta đưa bó hoa bách hợp và hoa hồng đặt lên chiếc kệ bên giường.