Tông Triển Bạch rất phối hợp với việc 'trêu chọc' của cô, ngẩng đầu lên, khóe mắt hơi nhíu lại, trầm giọng nói: "Anh nói là anh nhớ em, em cho phép anh ở trong phòng làm chút gì đó được không?"
Lâm Tử Lạp không nói được gì, cô kém xa anh về độ không biết xấu hổ này.
Cô buông tay ra, Tông Triển Bạch nắm lấy tay cô, không cho cô rút ra, cười nói: "Đùa giỡn xong rồi đi luôn sao?"
Lâm Tử Lạp nũng nịu oán trách: "Ai đùa giỡn anh chứ? Hơn nữa có ai thấy, ai có thể chứng minh chứ?"
Tông Triển Bạch tức giận cười: "Sau này em mà làm gì anh, anh phải quay video lại để có bằng chứng."
Lâm Tử Lạp không tiếp tục cùng hắn cãi nhau, từ trong lòng hắn đứng lên: "Anh xử lý công việc đi, em ở bên cạnh chờ anh."
Tông Triển Bạch nắm chặt tay cô: "Anh ôm em, cũng không xem nhầm hồ sơ được."
Lâm Tín lúng túng nói: "Để cho người ta nhìn được thì không tốt."
"Chúng ta là vợ chồng, ai dám nói cái gì chứ?" Tông Triển Bạch chính trực nói.
Lâm Tử Lạp vẫn từ chối, bất chấp sự phản đối của cô, Tông Triển Bạch kéo người cô vào trong vòng tay của mình, dùng một tay ôm eo cô, tay kia mở xem tài liệu.
Biết tính anh rồi vậy nên Lâm Tử Lạp không chống đối nữa tìm một tư thế ngồi thoải mái, nhiều người đến tuổi này thì đều mập ra, còn cô thì một chút mỡ bụng cũng không có, cơ thể chắc chắn, một chút sẹo lồi cũng không có, phụ nữ đều phải ghen tị với vóc dáng này.
Lâm Tử Lạp cảm thấy nhàm chán và hỏi: "Anh ôm em như vậy không cảm thấy không thoải mái sao?"
Tông Triển Bạch nhìn cô và nói: "Không, anh thích ôm em."
Lâm Tử Lạp mỉm cười nép vào vòng tay anh,"Anh nói xem, bạn gái của Thẩm Bồi Xuyên sẽ là người như thế nào? Có phải là Tang Du lần trước với Bồi Xuyên không nhỉ?"
Thẩm Bồi Xuyên cái gì cũng tốt, nhưng anh ấy không được nhanh nhẹn trong chuyện tình cảm.
Vậy mà lặng lẽ có bạn gái, điều này khiến Lâm Tử Lạp thực sự ngạc nhiên, lần trước Tô Trạm cũng có nói anh ấy có một người bạn gái, nhưng anh ấy không thừa nhận.
"Anh đã thấy cô ấy chưa?" Cô hỏi.
Tông Triển Bạch nói không.
Thực ra là đã gặp nhưng anh quên rồi.
Lần trước khi gặp chuyện không may Tô Trạm đã mang cô ấy đến công ty.
Lâm Tử Lạp xem cũng không hiểu được các hồ sơ mà anh đang xử lý, càng xem càng muốn ngủ, ngáp một cái: "Khi nào thì mới kết thúc?"
Tông Triển Bạch vỗ về cô: "Buồn ngủ thì đi ngủ một lát đi, xong việc anh sẽ gọi em dậy."
Lâm Tử Lạp ừ một tiếng, dựa vào ngực anh và nhắm mắt lại.
Hai tiếng sau, chân của Tông Triển Bạch đã tê cứng, nhưng thấy cô ngủ say, anh không gọi cô và cũng không dám cử động vì sợ cô thức giấc.
"Anh nên đánh thức em dậy." Lâm Tử Lạp dụi mắt và đứng dậy khỏi vòng tay anh, trên bàn có nước, cô cầm lên uống một ngụm để đỡ khô họng.
Tông Triển Bạch xoa xoa cái chân tê cóng của mình và nói: "Nhìn em ngủ say quá, nên anh không nỡ gọi dậy."
Lâm Tử Lạp đặt ly nước xuống nhìn anh, hôn anh một cái: "Ông xã, buổi trưa chúng ta đi ăn ở đâu?"
Tông Triển Bạch bị một câu ông xã này làm cho choáng váng, nhìn cô hỏi: "Vừa rồi em gọi anh là gì?"
Lâm Tử Lạp đứng thẳng không chịu thừa nhận: "Em gọi là anh, làm sao?"
Tông Triển Bạch cười bất lực: "Càng ngày càng xảo quyệt."
Lâm Tử Lạp dựa vào mép bàn: "Xảo quyệt như một con hồ ly tinh."
Tông Triển Bạch kéo ghế đứng dậy, cúi người bế cô lên: "Em chính là hồ ly tinh."
Lâm Tử Lạp lắc lắc bàn chân, nhàn nhã hưởng thụ sự thân mật cùng tình yêu của người đàn ông này, nhẹ nhàng cười nói: "Vậy thì anh có thích hồ ly tinh như em không?"
"Anh đã bị hồ ly tinh mê hoặc rồi, chỉ muốn vui vẻ với hồ ly tinh thôi." Tông Triển Bạch đặt cô ngồi trên ghế sô pha: "Chúng ta đến nhà ăn công ty ăn cơm đi."
Lâm Tử Lạp gật đầu, ngoan ngoãn nói: "Em nghe theo anh."
Tông Triển Bạch cười bóp mũi của cô.
Mười một giờ mười là thời gian nhân viên tan làm, sau mười phút thì nhân viên của công ty đã có mặt tại nhà ăn rồi.
Quan Kình đến muộn một chút, đang bưng đĩa cơm thấy bọn họ đi vào, mỉm cười chào: "Chủ tịch Cảnh Hạo, cô Tân Ngôn."
Không ngờ Tông Triển Bạch lại mang theo Lâm Tử Lạp đến đây ăn cơm, hỏi: "Hai người đến đây ăn cơm sao?"
Lâm Tử Lạp cười nói: "Nếu không đến đây làm gì chứ?"
Quan Kình cũng cười, mặc dù đồ ăn trong nhà ăn của công ty không được bằng nhà hàng nhưng cũng rất ngon miệng.
Bỗng nhiên có người đứng lên và nói: "Chúc mừng Chủ Tịch Cảnh Hạo."
Vào ngày cưới, Tông Triển Bạch đã tặng hai nghìn phong bao lì xì cho tất cả nhân viên của tập đoàn Vạn Việt.
Bây giờ mọi người cực kỳ nhiệt tình, kính trọng gọi vợ của anh là bà Tông.
Trước đây Tông Triển Bạch không tổ chức đám cưới với cô, mọi người đều biết mối quan hệ giữa cô và Tông Triển Bạch, nhưng họ không dám nói ra một cách tự nhiên.
Giờ thì người cả nước đều biết rồi.
"Đến đây ngồi đi, ở đây có chỗ." Thư ký của Tông Triển Bạch đã dọn một bàn cho mình, cũng là chỗ trống trải nhất.
Lúc trước Tông Triển Bạch bận rộn đã nhiều lần ăn cơm ở đây, mọi người cũng đã quen rồi, nhưng đây là lần đầu tiên vợ của chủ tịch tới.
Có người nói: "Chỗ này cũng rất rộng, ngồi ở đây cũng được."
"Mọi người không cần khách khí, chúng tôi ngồi chỗ này cũng được." Lâm Tử Lạp mỉm cười, cùng Tông Triển Bạch ngồi cạnh thư ký.
Lúc đầu là thư ký nói trước, ngồi ở đây là thích hợp nhất.
Mọi người đều có ấn tượng tốt về Lâm Tử Lạp, cô rất dễ gần, không tự cao tự đại, bây giờ cô và Tông Triển Bạch cùng nhau xuất hiện trong nhà ăn của công ty, mọi người đều rất nhiệt tình và tôn trọng.
Bữa cơm Lâm Tử Lạp ăn cũng không yên, sau bữa ăn mọi người đều đến chào hỏi.
"Thật sự giờ mới quen được việc cuối cùng chủ tịch của chúng ta đã có vợ, thật vui mừng" Quan Kình cũng đi tới sau khi ăn xong, đi đến chỗ Lâm Tử Lạp chào hỏi, chỉ có anh ấy mới dám trêu chọc như vậy.
Trong lòng thở dài, người này trước kia anh ấy không thích, bây giờ lại cực kỳ được lòng người, đúng là ánh mắt của anh ấy không được tốt.
Vì vậy anh ấy mới không thể làm ông chủ được, chỉ có thể làm việc cho ai đó thôi.
Tông Triển Bạch ngẩng đầu nhìn anh ấy: "Cậu không bận gì sao?"
Quan Kình ngượng ngùng cười: "Tôi chỉ qua đây chào hỏi một chút thôi."
Trước khi đi còn nói với Lâm Tử Lạp: "Cô nhìn xem, toàn là như vậy chèn ép tôi."
Lâm Tử Lạp mỉm cười, và khi anh ấy rời đi, cô huých vào Tông Triển Bạch một cái: "Về sau hãy đối xử với cấp dưới của anh tốt một chút."
"Đừng nghe cậu ấy nói lung tung." Tông Triển Bạch hừ lạnh.
Lâm Tử Lạp ở công ty một ngày, buổi tối Lâm Nhụy Hi gọi điện đến nói rằng cô bé sẽ đi ăn tối với họ, sau giờ làm việc bọn họ đón con gái rồi đi đến nhà hàng.
Khi bọn họ đến thì Tô Trạm đã đến rồi.