Dư luận trong nước ngày ngày thúc giục chính phủ quyết chiến với Áo, Charles Albert cũng bị ảnh hưởng, cuối cùng, ông ta đã quyết tâm.
- Ra lệnh cho Badoglio, bất kể phải trả giá như thế nào cũng nhất định phải chiếm được Venice trước khi Cộng hòa Hungary sụp đổ!...
Frankfurt.
Thủ phủ thương mại của Germany, với sự xuất hiện của các đại biểu từ khắp nơi, thành phố này đã trở nên sôi động hơn, người dân trên khắp các con phố đều đang thảo luận về sự kiện trọng đại này.
Cho dù tính hợp pháp của Quốc hội Frankfurt vẫn còn đang được xem xét, nhưng lòng nhiệt tình của mọi người vẫn không hề giảm sút.
"Đại Đức" và "Tiểu Đức" càng là chủ đề tranh luận, hai bên không ai thuyết phục được ai, mọi người vẫn hào hứng tranh luận.
Tính đến thời điểm hiện tại, ngoài Phổ công khai ủng hộ cuộc họp này, chỉ có một số thành phố tự do và các bang nhỏ ủng hộ cuộc họp này.
Cho dù có ủng hộ hay không, đại diện của các bang đều đã đến Frankfurt, những đại biểu này có người được bầu ra, nhưng phần lớn đều là bị đại diện.
"Tư bản không có quốc giới" không phải là câu nói đùa, những nhà tư bản khao khát sự thống nhất của vùng Germany, tạo ra một thị trường rộng lớn này đã sớm vứt bỏ liêm sỉ. ...
Nơi ở của đoàn đại biểu Áo.
Raul nghi ngờ hỏi:
- Anderson, những người mà chúng ta gặp hôm nay đều là đại biểu được bầu ra sao?
- Chắc là vậy! - Anderson không chắc chắn trả lời.
- Nhưng sao ta lại cảm thấy những đại biểu công nhân này giống như những tên đả thủ? - Raul cau mày nói.
- Có lẽ bọn họ là quản đốc nhà máy, quan tâm đến bọn họ làm gì, dù sao thì số lượng cũng đủ rồi, chẳng phải chúng ta cũng là bị chỉ định sao? - Anderson suy nghĩ một chút rồi nói.
"Côn đồ có thể coi là quản đốc, quản đốc đương nhiên cũng là công nhân". Hai người nhìn nhau, đã không còn bất kỳ ảo tưởng nào về cuộc họp này.
Đây là hiện thực xã hội, cho dù là công nhân hay nông dân, cho dù bọn họ có bầu ra đại biểu, bọn họ cũng không có tư cách tham gia cuộc họp, thậm chí còn không đủ tiền để đến đây.
Cuộc họp do các nhà tư bản một tay tổ chức, sao có thể từ bỏ quyền lãnh đạo? Nếu thực sự tiến hành bầu cử dân chủ, với danh tiếng của họ, chỉ có kẻ ngốc mới ủng hộ bọn họ.
Rửa tiền? Không tồn tại, hiện giờ mới là thế kỷ 19, các nhà tư bản có lý lịch trong sạch là rất hiếm, bối cảnh xã hội là đen tối, cho dù bạn là trong sạch thì cũng bị nhuộm đen.
Thậm chí, bọn họ còn cảm thấy rằng nếu không tham gia cuộc họp này, bọn họ cũng sẽ bị đại diện, với tiêu chuẩn đạo đức của các nhà tư bản, việc làm ra chuyện này không có gì áp lực.
- Không hay rồi, Anderson tiên sinh, ban tổ chức đã thông báo cho chúng ta rằng Bohemia, Hungary... không thuộc vùng Germany, những đại biểu này không thể tham gia cuộc họp.
Sắc mặt Anderson thay đổi, trước là tức giận, sau đó là vui mừng. Đây là cái cớ từ trên trời rơi xuống, sao có thể không sử dụng?
- Nhanh lên, tìm một tờ báo đăng tin tức này, viết cho tình hình nghiêm trọng thêm một chút, trọng điểm là phải làm nổi bật sự kiêu ngạo của ban tổ chức! - Anderson vội vàng nói.
- Chờ đã, ta thấy còn có thể thêm một chút gia vị, tung tin đồn rằng người Phổ đã kiểm soát cuộc họp này, mục đích chính là để Quốc hội thông qua sắc lệnh, để cho Phổ sáp nhập tất cả các bang khác! - Raul bổ sung.
- Nếu vậy, hãy thêm nhiều hơn nữa, tung tin đồn rằng người Phổ định biến Tin lành thành quốc giáo của nước Đức, dùng hiến pháp để cấm Công giáo! - Anderson nói tiếp. ...
Dù sao thì bọn họ đến đây cũng là để gây rối, việc bịa đặt tin tức không khiến cho bọn họ cảm thấy áp lực, thời đại này, do hạn chế về liên lạc, muốn biết sự thật là rất khó.
Ở Vienna, Franz thậm chí còn thành lập một nhóm chuyên gia chuyên phụ trách thu thập thông tin được gửi về từ tiền tuyến, sau đó tạo ra chủ đề, dẫn dắt dư luận theo hướng mà Áo cần.
Khi Quốc hội Frankfurt khai mạc, tin đồn người Phổ âm mưu sáp nhập các nước thông qua cuộc họp này đã bắt đầu lan truyền ở vùng Germany.
- Đả thủ của các nhà tư bản lại là đại diện của giai cấp công nhân!
- Đại biểu nông dân sở hữu 100. 000 ha đất!
- Rốt cuộc là ai đã bầu ra những đại biểu này?
- Ai đã trao quyền cho các nhà tư bản để thống trị đất nước này?...
Có hình ảnh, có sự thật, sau khi được "chế biến" một cách nghệ thuật, những tiêu đề giật gân đã chiếm trang nhất của các phương tiện truyền thông chính thống châu Âu.
Sự thật xen lẫn với tin đồn khiến cho người ta khó phân biệt thật giả. Rất nhiều người chỉ tin vào những gì mình nhìn thấy, rõ ràng, thực tế rất tàn khốc, quá khứ đen tối của các nhà tư bản mà giới truyền thông phơi bày không khác gì so với những gì họ nhìn thấy.
Quốc hội Frankfurt đã làm tổn hại đến uy quyền của các quốc vương, dưới sự dẫn dắt của Franz, mọi người đã cùng nhau phát động cuộc chiến dư luận này. ...
Ủy ban Chuẩn bị Frankfurt, năm ủy viên đều có sắc mặt rất khó coi, đoàn đại biểu Áo đã đưa ra phản đối mạnh mẽ, lấy lý do Đế quốc Áo là một thể thống nhất.
Số lượng đại biểu của Quốc hội Frankfurt được phân bổ theo dân số, trên lý thuyết, cứ 50. 000 người dân sẽ bầu ra một đại biểu, nếu không loại trừ những khu vực phi Germany, vậy thì cuộc họp này sẽ trở thành sân khấu của Áo.
Trong thời kỳ này, hai bang Schleswig và Holstein vẫn thuộc về Đan Mạch, Áo còn kiểm soát một số vùng ở Italy, xét về dân số, Áo đã vượt quá tổng dân số của vùng "Tiểu Đức".
Phản đối thì cứ phản đối, dù sao thì Hungary và một loạt khu vực khác thực sự không thuộc vùng Germany, bọn họ cũng không sợ phải đôi co.
Nhưng không ngờ đại biểu Áo lại trơ trẽn đến mức đưa chuyện này cho các phóng viên, còn công khai vạch trần bí mật của cuộc họp.