"Liên kết với đa số, tấn công một số ít", trong chính trị, làm như vậy luôn là không sai.
Tiếp theo, hắn sẽ tiếp tục ban hành các sắc lệnh, dọn sạch những trở ngại cho sự phát triển kinh tế của giai cấp tư sản, làm lung lay quyết tâm tạo phản của các nhà tư bản.
Việc bãi bỏ thuế quan địa phương chỉ làm tổn hại đến lợi ích của giới đại quý tộc, tiểu quý tộc không có tư cách kiếm lời từ đó, thậm chí lợi ích của bọn họ còn bị tổn hại, không còn thuế quan, ít nhất thì lương thực của họ sẽ có khả năng cạnh tranh hơn.
Điều này không đủ để khiến cho người Hungary cùng nhau tham gia tạo phản, cùng lắm chỉ là lôi kéo phần lớn quý tộc vào.
- Điện hạ, e rằng không được, bãi bỏ thuế quan của Hungary sẽ ảnh hưởng đến ngành lương thực của Áo, ảnh hưởng đến thu nhập của nông dân Áo! - Louis phản đối.
Franz đột nhiên nhớ ra, người bị ảnh hưởng nặng nề nhất sau khi bãi bỏ thuế quan với Hungary không phải là nông dân, mà là những quý tộc sở hữu đất đai rộng lớn, sau khi có thêm một đối thủ cạnh tranh, giá lương thực chắc chắn sẽ giảm.
Franz có chút do dự, lúc này có nên kích động giới quý tộc trong nước hay không? Vừa mới bãi bỏ chế độ nông nô, bây giờ lại cho phép lương thực của Hungary tràn vào để tác động đến giá lương thực, liệu có chạm đến giới hạn của bọn họ không?
Lúc này, Thủ tướng Felix đã giúp hắn đưa ra quyết định.
- Từ năm 1846. giá lương thực ở Áo liên tục tăng, vì sự ổn định của đất nước, chúng ta cần phải kiểm soát giá lương thực trong một phạm vi hợp lý.
- Về lâu dài, việc lương thực của Hungary tràn vào Áo cũng là một điều tốt, giá lương thực giảm có thể giúp chúng ta nhanh chóng ổn định lòng dân.
- Hơn nữa, sau khi bãi bỏ thuế quan, khả năng cạnh tranh của hàng công nghiệp Áo khi vào Hungary cũng sẽ tăng lên, có lợi cho việc khôi phục nền kinh tế đang bị tổn thương!
Franz yên tâm, vị Thủ tướng đại địa chủ này còn không để ý đến việc giá lương thực giảm, vậy thì giới hạn của giới quý tộc chắc chắn còn thấp hơn rất nhiều.
Trong lịch sử, hình như Áo cũng đã bãi bỏ chế độ thuế quan vào thời kỳ này, Franz không rõ là năm nào.
- Thủ tướng nói đúng, bãi bỏ thuế quan vào lúc này có thể giúp cho nền kinh tế Áo nhanh chóng phục hồi, điều này rất quan trọng đối với chúng ta.
- Vì chiến tranh, thu nhập tài chính của chúng ta trong năm nay e rằng sẽ giảm mạnh, nếu không phải đã tịch thu tài sản của những kẻ phản loạn, e rằng bây giờ chính phủ đã phá sản rồi.
- Cuộc chiến dẹp loạn sắp tới chắc chắn sẽ tốn rất nhiều tiền, số tiền này e rằng chỉ như muối bỏ biển, nhất định phải nghĩ cách tăng thu giảm chi.
- Hiện giờ, trong tay chúng ta có nhiều nhà máy như vậy, phải nhanh chóng đưa vào hoạt động, thị trường Hungary là không thể thiếu! - Ngoại trưởng Metternich lên tiếng.
Áo thực sự đang thiếu tiền. Trước Cách mạng tháng Ba, chính phủ Vienna còn nợ 748 triệu florin trái phiếu chính phủ, hiện tại, ước tính vẫn còn nợ khoảng 600 đến 650 triệu florin. (1 florin tương đương với 11,6928 gam bạc).
Đừng hiểu lầm, không phải là Franz đã trả nợ, mà là chủ nợ đã không còn nữa.
Do cuộc nổi loạn, rất nhiều trái phiếu đã bị thiêu rụi trong chiến tranh, còn có nhiều chủ nợ đã trở thành tội phạm bị truy nã, đại quân dẹp loạn cũng tịch thu được rất nhiều trái phiếu, Franz đã trực tiếp đốt hết.
Trái phiếu chính phủ do Áo phát hành có hai loại, một loại là ghi danh, một loại là không ghi danh, đối với loại trái phiếu ghi danh, tội phạm bị truy nã đương nhiên sẽ không đến đòi nợ, còn loại trái phiếu không ghi danh thì có thể chuyển nhượng.
Trông chờ vào thị trường Hungary để khôi phục nền kinh tế của Áo, đó là chủ nghĩa lý tưởng.
Franz tin rằng các nhà tư bản Hungary sẽ không ngại làm ăn với Áo, cho dù có bùng nổ cách mạng cũng vậy.
Vấn đề là, một khi chiến tranh nổ ra, làm sao để đảm bảo an toàn cho việc vận chuyển? Ai còn tâm trí đâu mà mua những hàng hóa này nữa? Chẳng lẽ lại bán vũ khí cho người Hungary?...
Ngày 27 tháng 3 năm 1848. chính phủ Vienna tuyên bố bãi bỏ thuế quan địa phương, đồng thời cấm chính quyền địa phương thu thuế quan dưới mọi hình thức, đại diện của Hungary tại Vienna lập tức bỏ về.
Đừng ngạc nhiên, mặc dù trong các điều kiện, người Hungary có đưa ra yêu cầu bãi bỏ thuế quan địa phương, nhưng yêu cầu của bọn họ là Áo đơn phương bãi bỏ, chứ không phải là Hungary cũng phải từ bỏ việc thu thuế quan của Áo.
Nếu không, vấn đề này căn bản không cần phải tranh luận, từ thời kỳ cải cách Maria vào năm 1795. đã có đề xuất bãi bỏ thuế quan địa phương, đến năm 1848. những nơi khác đều đã bãi bỏ.
Hungary, do sự cản trở của các nhóm lợi ích, nên loại thuế quan này vẫn được duy trì. Sự thật của vấn đề hoàn toàn khác với những gì được tuyên truyền ra bên ngoài,"bút pháp Xuân Thu" (tức là bóp méo sự thật) cũng được áp dụng ở châu Âu.
Nếu không, cũng không cần phải đợi đến khi cuộc cách mạng Hungary bị đàn áp, chính phủ Vienna mới bãi bỏ thuế quan với Hungary. ...
Sóng trước chưa qua, sóng sau lại nổi lên!
Vấn đề ở vùng Czech vẫn chưa được giải quyết thì một tin xấu khác đã truyền đến Vienna, Vương quốc Sardinia đã tuyên chiến với Áo!
Tối ngày 23 tháng 3, Quốc vương Charles Albert của Sardinia đã có bài phát biểu tại quảng trường trước cung điện tuyên bố chiến tranh với Áo, do chiến tranh, tin tức này đến Vienna đã là ngày 27.
- Viện binh mà chúng ta cử đến cho Nguyên soái Radetzky đã đến chưa? - Franz hỏi.
Sau khi đàn áp cuộc nổi loạn ở Vienna, chính phủ Áo đã điều động 50. 000 quân đến tăng cường cho Radetzky.
Đây vốn là sự chuẩn bị của Franz cho cuộc chiến với Vương quốc Sardinia, nếu không, chỉ để đàn áp cuộc nổi loạn ở vùng Italy thuộc Áo thì không cần phải điều động viện binh.
Nếu không có viện binh, e rằng sẽ giống như trong lịch sử, Radetzky sẽ phải dựa vào một số ít quân đội để đối phó với quân đội Italy, đợi đến khi viện binh trong nước đến mới có thể đánh bại quân đội Italy.