Chương 45 -

Đế Quốc La Mã Thần Thánh

Tân Hải Nguyệt 1 31-03-2025 14:37:45

Nếu không phải vì có chung kẻ thù thì lúc này hai bên đã đường ai nấy đi, cho dù vẫn duy trì liên minh trên danh nghĩa, nhưng hai bên đều hành động theo ý mình. Không còn cách nào khác, làm cách mạng cũng phải ăn cơm, vì vậy, những người đầu tiên gặp xui xẻo chính là các nhà tư bản trong ngành lương thực, cửa hàng lương thực của bọn họ đã bị công nhân cách mạng cướp đoạt. Những công nhân bị bóc lột tàn nhẫn, dưới sự xúi giục của những kẻ hữu tâm, lòng thù hận cũng trỗi dậy vào lúc này, rất nhiều người quyết định làm liều, có thù báo thù, có oán báo oán. Bọn họ đánh chết quản đốc, giết chết đám tay sai do các nhà tư bản nuôi dưỡng, chĩa mũi nhọn cách mạng vào giai cấp tư sản. Có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ hai. Tay của các nhà tư bản dính đầy máu của công nhân, nếu không có ai dẫn dắt thì thôi, nhưng bây giờ đã có người xúi giục, sẽ không thể nào dập tắt được nữa. Không ít đại biểu công đoàn muốn ngăn cản đã bị gán cho là phản cách mạng, là tay sai của các nhà tư bản, bất cứ lý do gì cũng không thể ngăn cản họ trả thù. Lòng tham của con người rất đáng sợ, sau khi giết chết nhà tư bản đầu tiên, chia chác tài sản của người này, bọn họ sẽ không thể nào kìm chế được nữa. Điều này đã làm bùng phát mâu thuẫn giữa hai bên, để bảo vệ lợi ích của mình, các nhà tư bản đã vội vàng thành lập đội quân cách mạng của riêng mình, hai bên còn xảy ra nhiều cuộc đấu súng. Hiện tại, đội quân cách mạng do giai cấp tư sản lãnh đạo đã nhắm mục tiêu cách mạng vào giới quý tộc Vienna, còn đội quân cách mạng của giai cấp công nhân thì cách mạng cả giới quý tộc và các nhà tư bản. Trong một trang viên ở Vienna, lúc này đã tập trung rất nhiều người, tất cả những người này đều là những kẻ liều mạng, những người sợ chết đã lần lượt chạy trốn khỏi Vienna. Một ông lão ngoài sáu mươi, run rẩy nói: - Owen tiên sinh, bây giờ chúng ta phải làm sao? Đám nhà quê đó đã nhắm mục tiêu vào chúng ta, chỉ trong vòng hai ngày ngắn ngủi, đã có mười ba vị thân sĩ bị giết hại! - Tài sản bị cướp của mọi người càng không thể thống kê được, nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt chúng ta! Tất cả mọi người đều nhìn về phía Owen, cuộc cách mạng này là do Owen lên kế hoạch, bây giờ tình hình đã vượt khỏi tầm kiểm soát, mọi người đều hy vọng Owen có thể đưa ra biện pháp hữu hiệu. Owen nhìn đám người với vẻ mặt u ám, ông ta cũng không ngờ rằng sự việc lại diễn biến đến mức này, ban đầu, mục đích của ông ta chỉ là lợi dụng giai cấp công nhân liều mạng để thành lập chính quyền tư sản. Đáng tiếc, chính phủ mới còn chưa được thành lập thì bên dưới đã mất kiểm soát, những người theo chủ nghĩa cách mạng được Owen ủng hộ không có khả năng hoàn thành nhiệm vụ mà mọi người giao phó. Những người đại diện cho công đoàn mà bọn họ lôi kéo căn bản không thể kiểm soát được công nhân bên dưới, cách mạng ngay từ đầu đã đi chệch khỏi quỹ đạo mà bọn họ đã định sẵn. - Ta rất lấy làm tiếc về việc mười ba vị thân sĩ bị sát hại ngoài ý muốn. Người chết không thể sống lại, mong họ được an nghỉ trên thiên đường! - Máu của họ sẽ không đổ vô ích, chúng ta nhất định sẽ đòi lại món nợ này. Bao gồm cả tổn thất tài sản của mọi người, những gì chúng ta bỏ ra bây giờ chỉ là để thu được thành quả lớn hơn trong tương lai. - Tình hình hiện giờ rất bất lợi, chúng ta buộc phải khởi động phương án dự phòng, cử người đi đàm phán với Hoàng đế bệ hạ, đồng thời chuẩn bị đàn áp đám phản loạn này! Mọi người im lặng, đàm phán là lựa chọn bất đắc dĩ. Những kẻ đều là người thông minh, hiểu rằng tình hình hiện tại rất bất lợi cho họ, quân đội vẫn trung thành với hoàng thất. Lần này, bọn họ chỉ là bất ngờ đánh úp chính phủ, nếu đợi đến khi lực lượng phòng thủ thành phố quay về thì tình hình e rằng sẽ thay đổi. Không ai cho rằng chỉ dựa vào một đám ô hợp trong tay là có thể đánh bại quân đội chính quy. Người thông minh đều rất lý trí, khi phát hiện ra tình hình không ổn, đương nhiên sẽ nghĩ cách thoát thân. Đặc biệt là sau khi mâu thuẫn nội bộ bùng nổ, nhiệt huyết cách mạng của họ càng trở nên thấp hơn. Cách mạng người khác thì được, còn cách mạng chính mình thì không thể thương lượng. Lúc này, một thanh niên khoảng hai mươi tuổi đeo kính đứng dậy chất vấn: - Owen tiên sinh, ông cho rằng có thể sao? Đừng quên, từ khi bắt đầu khởi nghĩa, chúng ta đã không còn đường lui. - Hãy nghĩ xem, trong hai ngày này, chúng ta đã xử tử bao nhiêu quý tộc? Mối quan hệ phức tạp giữa các quý tộc, ông cũng biết rõ, lúc này, ông cho rằng giới quý tộc sẽ tha cho chúng ta sao? - Cho dù bây giờ tha cho chúng ta, thì làm sao có thể đảm bảo sau này bọn họ sẽ không trả thù? Chẳng lẽ ông cho rằng vị Hoàng đế bệ hạ bị bệnh động kinh của chúng ta có thể làm chủ? Những người vốn đã chuẩn bị chấp nhận hiện thực, chuẩn bị thỏa hiệp, lúc này lại do dự. Trong cuộc cách mạng lần này, giới quý tộc Vienna có thể nói là bị tổn thất nặng nề, hai bên đã kết thù. Cho dù bây giờ bọn họ có thể dựa vào sức mạnh trong tay để ép buộc triều đình Vienna thỏa hiệp, thì một khi lực lượng phòng thủ thành phố quay về, cán cân lực lượng giữa hai bên sẽ lại đảo ngược. Lực lượng vũ trang trong tay bọn họ không phải là quân đội chính quy, giải tán chỉ là chuyện sớm muộn, nếu hai bên trở mặt, bọn họ thậm chí còn không có sức phản kháng. Việc này khác với việc bọn họ chống đối Metternich trước đây, Metternich là người có nguyên tắc, sẽ không sử dụng những thủ đoạn cực đoan. Bây giờ là bọn họ tự mình phá vỡ quy tắc, sau này còn có thể trông chờ vào việc giới quý tộc tuân thủ luật chơi hay sao?