Chương 58 -

Đế Quốc La Mã Thần Thánh

Tân Hải Nguyệt 1 31-03-2025 14:37:45

Chính phủ Vienna vẫn do giới quý tộc nắm giữ vị trí chủ đạo, không thể tự mình cách mạng bản thân được. Franz là một người theo chủ nghĩa hiện thực, khi cần phải thỏa hiệp thì sẽ thỏa hiệp, hắn không có ý định tịch thu đất đai của quý tộc một cách cực đoan, đó là điều không thể làm được. Chỉ cần nhìn xem trong quân đội có bao nhiêu sĩ quan quý tộc, trong chính phủ có bao nhiêu nhân viên quý tộc, hắn đã biết mình nên làm gì. ... Ngày 21 tháng 3, chính phủ Vienna lại ban hành "Luật cho thuê đất", quy định nông dân có quyền thuê đất, tiền thuê tối đa không được vượt quá 50% thu nhập từ đất đai. Đây là để đảm bảo quyền lợi cơ bản nhất của nông dân, nếu không hạn chế, e rằng không bao lâu nữa sẽ lại bùng nổ các cuộc bạo động do đói kém. Ngày 22 tháng 3, chính phủ Vienna ban hành "Luật bảo đảm an sinh cho nông nô", yêu cầu giới quý tộc phải cung cấp bảo đảm cuộc sống tối thiểu cho những nông nô được giải phóng, giải quyết vấn đề việc làm cho nông dân. Tức là không được tước đoạt quyền cư trú trong những ngôi nhà mà nông dân đang ở; cho nông dân thuê đất hoặc thuê nông dân làm việc để đảm bảo việc làm cho họ. Để tránh cho giới quý tộc và các nhà tư bản nhân cơ hội kiếm lời, ngày 23 tháng 3 năm 1848. chính phủ Vienna đã ban hành "Luật cấm cho vay nặng lãi". Luật quy định: Lãi suất hàng năm của mọi hình thức cho vay trong lãnh thổ Áo đều không được vượt quá 35%; đối với các khoản vay dành cho nông dân, công nhân và những nhóm yếu thế khác, lãi suất hàng năm không được vượt quá 25%. Lãi suất của mọi khoản vay cá nhân đều được tính dựa trên số tiền thực tế nhận được. Kể từ ngày 1 tháng 5 năm 1848. mọi hợp đồng cho vay nặng lãi đều bị coi là hợp đồng vô hiệu, không có hiệu lực pháp luật, nói cách khác, có thể không cần phải trả nợ. Đối với những hợp đồng cho vay nặng lãi đã được ký kết, luật pháp chỉ bảo vệ thu nhập nằm trong phạm vi hợp pháp. Đây là để phòng ngừa rủi ro, trên thực tế, khi soạn thảo luật này, các thành viên nội các căn bản không cho rằng giới quý tộc sẽ nhân cơ hội kiếm lời, thông thường, chỉ có các nhà tư bản mới làm chuyện này. Franz không tranh luận với bọn họ về vấn đề này, giới đại quý tộc chắc chắn sẽ không làm như vậy, chút lợi nhuận ít ỏi này không đáng để bọn họ phải ra tay, còn tiểu quý tộc thì khó nói. Trong giới quý tộc cũng có người nghèo, mỗi năm, châu Âu đều có một số quý tộc phá sản, những người này không còn quan tâm đến vinh quang của quý tộc nữa. Vì là để đối phó với các nhà tư bản nên trong "Luật cấm cho vay nặng lãi" này đương nhiên có rất nhiều điều khoản bất lợi cho những người vi phạm, ví dụ như mức độ trừng phạt rất nặng. Chỉ cần bắt được ai cho vay nặng lãi là sẽ tịch thu toàn bộ tài sản, đồng thời còn phải đi bóc lịch, ít nhất là ba cuốn, thậm chí còn có thể bị kết án chung thân. Ngày 25 tháng 3, chính phủ Vienna lại ban hành "Luật lương tối thiểu", đây là luật bổ sung cho "Luật bảo vệ lao động", quy định mức lương tối thiểu. Do tình hình phát triển kinh tế của các khu vực khác nhau nên ban đầu chỉ công bố mức lương tối thiểu ở khu vực Vienna, đó là: Công nhân nam mỗi tuần 4,5 florin, công nhân nữ mỗi tuần 2,5 florin, trẻ em mỗi tuần 45 kreuzer. (Ghi chú: 1 florin bằng 11,6928 gam bạc bằng 60 kreuzer). Franz là người rất thực tế, hắn không đưa ra mức lương vượt quá tình hình thực tế, mức lương này chỉ đủ để đáp ứng nhu cầu sinh hoạt của họ, nếu công nhân muốn có cuộc sống tốt hơn thì vẫn phải tăng ca. Bao gồm cả việc sử dụng lao động trẻ em - điều mà hắn ghét nhất - cũng không được giải quyết. Không còn cách nào khác, hiện trạng của nước Áo hiện giờ là như vậy, cấm các nhà máy sử dụng lao động trẻ em thì dễ, nhưng sau khi mất đi nguồn thu nhập kinh tế, cuộc sống của những đứa trẻ này sẽ là một vấn đề lớn. Tuy nhiên, những luật này vẫn có tác dụng tích cực, nâng cao một chút đãi ngộ cho công nhân, đảm bảo nhu cầu sinh tồn của họ, tất nhiên, điều này chỉ đảm bảo quyền được sống. Muốn có cuộc sống tốt hơn thì hãy đợi năng suất lao động tiếp tục phát triển, đây là do hiện thực xã hội quyết định, nếu không hạ thấp chi phí nhân công, sản phẩm của doanh nghiệp sẽ mất đi khả năng cạnh tranh. ... Có thể nói, năm 1848 là năm lập pháp của nước Áo, Franz có lẽ đã quen với xã hội pháp trị, nên rất thích lập pháp. Chỉ riêng trong tháng 3, Franz đã ban hành 15 đạo luật, gần như sau khi hắn nhiếp chính, mỗi ngày đều có luật mới được ban hành. Từ việc bãi bỏ chế độ nông nô ban đầu, cho đến quyền lợi của công nhân sau này, đều có luật pháp riêng để điều chỉnh. Chưa nói đến tác dụng khác, những luật này trước tiên đã khiến cho phe cải cách ở Áo phải kinh ngạc, ai cũng cho rằng cuộc cải cách lần này chắc chắn sẽ long trời lở đất. Franz đã thành công chuyển hướng sự chú ý của người dân thông qua việc lập pháp, bởi vì phạm vi bao phủ của luật pháp quá rộng, đồng thời với việc ban hành luật pháp, cũng đã đáp ứng nhu cầu lợi ích của nông nô và công nhân. Tình trạng đối lập giữa người dân và chính phủ được cải thiện, cách mạng âm thầm mất đi nền tảng quần chúng, tất nhiên, hiện tại mới chỉ là khu vực Vienna thay đổi trước, những khu vực khác cần thêm thời gian để thay đổi. Đây đều là chuyện của tương lai, chính phủ Áo vừa nhận được một tin tốt, ngày 18 tháng 3, Cách mạng Berlin bùng nổ, nước Phổ cũng rơi vào làn sóng cách mạng. Chỉ có một mình mình gặp xui xẻo thì tâm trạng chắc chắn sẽ không vui, lúc này lại có thêm một kẻ xui xẻo nữa, tâm trạng của mọi người sẽ thoải mái hơn rất nhiều. Tất nhiên, lo lắng Vương quốc Phổ sẽ nhân cơ hội kiếm lời mới là yếu tố chính, hiện giờ Cách mạng Berlin đã bùng nổ, Phổ đang tự lo chưa xong, đương nhiên sẽ không gây rối vào lúc này.