Chương 28: Đồng cư

Đại Bát Hầu

Ba Ba Không Phải Rùa 15-03-2023 01:35:30

Chỉ thấy Lăng Vân tử trong cơn cuống cuồng hơi khẽ cắn răng, cũng không nghe đạo đồ kia nói tỉ mĩ, hai chân khẽ đạp liền trực tiếp bay ra ngoài cửa sổ, lăng không bay lên trên bầu trời cao trăm trượng nhìn xuống đạo quan, hai tay áo khẽ phất, thuận gió hướng về mặt tây đạo quan mà đi. Hầu tử cùng Phong Linh vội vàng chạy ra, chẳng qua bọn họ chạy hơi chậm, đợi lúc hai người chạy tới địa điểm xảy ra chuyện thì chỉ nhìn thấy một đám đạo đồ đang vây lấy Vu Nghĩa ở nơi này ân cần hỏi han. Thấy hầu tử cùng Phong Linh chạy tới, chúng nhân đều chợt ngậm miệng. Vu Nghĩa vội vàng dùng tay gạt ra đám người, hướng hầu tử gật gật đầu: -Sư thúc. Khái khái khái... Vu Nghĩa phụ trách trấn thủ Tàng kinh các, ngày thường tuy không có gì lui tới cùng hầu tử, nhưng gặp mặt lại vẫn chưa đến mức tỏ thái độ như những đạo đồ khác, nhiều ít còn biết gật đầu bắt chuyện. Có lẽ là bởi vì quan hệ cùng Tu Bồ Đề tương đối gần. Những đạo đồ khác thấy Vu Nghĩa cung kính như vậy, cũng miễn cưỡng gật gật đầu với hầu tử. Lúc này hầu tử mới nhìn rõ ràng tình hình. Vu Nghĩa được một vị nữ đạo đồ dìu đỡ dậy, khóe miệng tóe máu, tựa hồ bị chút nội thương. -Xảy ra chuyện gì? Ngươi không sao chứ? Hầu tử hỏi. Vu Nghĩa chỉ là khoát khoát tay, nói: -Không có việc gì. -Sao lại không việc gì? Yêu nữ Dương gia kia thật là hiếp người quá đáng! Có đạo đồ phẫn nộ quát. Nhưng rất nhanh bị Vu Nghĩa vươn tay ngăn lại, chỉ nói: -Ai đúng ai sai, sư tôn tự có định đoạt, đừng có nói bậy. Đúng lúc này, một vị đạo đồng nhỏ tuổi vội vàng chạy tới, tay cầm một hộp gỗ giao cho Vu Nghĩa nói: -Sư tôn nhắn lời, để cho Vu Nghĩa sư huynh phục lấy dưỡng thương. Vu Nghĩa run mở ra hộp gỗ, bên trong là một viên đan dược nổi lên huỳnh quang nhàn nhạt. Các sư huynh đệ bên cạnh không ai không hâm mộ vạn phần. Đan dược này nhìn qua tiên khí sung dật, nếu là phục dụng, sợ rằng không chỉ có thể tu phục thương thế, có lẽ còn có thể đề thăng tu vị. Chỉ là nhìn một cái, nhàn nhạt thở dài một hơi, Vu Nghĩa liền đem hộp gỗ tính cả đan dược giao trả đạo đồng, nói: -Thay Vu Nghĩa tạ ơn sư tôn ban thưởng, chỉ là Vu Nghĩa thân không đại ngại, tự hành điều trị là được rồi, không cần lãng phí đan dược tốt thế này. Đám nói đồ không ai không thương tiếc, trong lòng mắng to Vu Nghĩa đầu gỗ vu hủ. Đạo đồng nhận lấy hộp gỗ Vu Nghĩa chuyển về, do dự một cái, cúi mình vái chào, liền quay người rời đi. Vu Nghĩa được nữ đạo đồ dìu đỡ chậm rãi đi tới bên cạnh hầu tử, gật gật đầu, nói: -Lăng Vân sư thúc đã lệnh Dương Thiền sư muội di dời đến Lăng Yến lý, trong tương lai sư thúc... Sợ rằng còn phải chú ý nhiều một chút. -Cái gì? Dời đến Lăng Yến lý của ta? Đây tính chuyện gì? Tròng mắt hầu tử đều phồng đi ra. Trên đường phản hồi nơi nơi đều là đạo đồ hùng hùng hổ hổ, xem ra năng lực gây chuyện của Dương gia muội tử viễn siêu hầu tử. Này một đường xuống tới, hầu tử cùng Phong Linh cũng nghe ra cái đại khái. Chạng vạng, Dương Thiền cùng nữ đạo đồ ở chung đã xảy ra tranh cãi, thế là ra tay đánh lớn, Dương Thiền là người động thủ trước. Nguyên nhân tranh cãi không rõ là cái gì, chẳng qua có đánh chết hầu tử cũng không tin có người sẽ vô duyên vô cớ trêu chọc Dương gia muội tử, đừng quên nhị ca nhà người ta mới vừa diệt đi mười vạn đại quân Thiên Đình. Chủ động trêu chọc loại người này, đạo đồ trong đạo quan còn chưa lớn gan đến thế, cao lắm là bắt nạt loại tạm thời tu vị còn chưa thành hình như hầu tử thôi. Phải biết đạo đồ lưu tại trong giám đa phần đều chỉ có tu vị Ngưng thần cảnh, nữ đạo đồ kia cũng không ngoại lệ, làm sao có thể là đối thủ của Dương Thiền? Trấn thủ tàng kinh các Vu Nghĩa nhìn không được liền ra tay ngăn lại, thế là, liền có trường cảnh mà hầu tử mới vừa nhìn thấy. Nghe nói Dương Thiền ngay cả Bảo Liên đăng đều tế ra, như thể dù phải phá hủy Tà Nguyệt Tam Tinh Động cũng muốn liều đến ngươi chết ta sống cùng Vu Nghĩa, may mà Lăng Vân tử kịp thời chạy tới mới không tạo thành phá hoại gì quá lớn. -Quả nhiên không phải hạng dễ hầu hạ gì, cư nhiên muốn dời đến chỗ kia của ta... Quay đầu sang, hầu tử nhìn Phong Linh đồng hành hỏi: -Chuyện hôm qua ta nhờ ngươi hỏi thế nào rồi? -Chuyện ở Quán Giang khẩu? -Ừ! Biểu tình Phong Linh có phần hoài nghi. Lúc giữa trưa nàng còn tưởng hầu tử thấy người ta xinh đẹp mới đặc biệt thăm dò, tâm lý nhiều ít có phần không vui, nhưng hiện tại xem ra căn bản không phải chuyện như vậy. Dương Thiền đi đến xác thực có ẩn tình gì đó. -Mấy ngày trước mười vạn đại quân Thiên Đình vây công Quán Giang khẩu, Thái Thượng Lão Quân không có ra tay, chỉ mất nửa ngày, mười vạn thiên binh bị Dương Tiễn dễ dàng như bỡn toàn diệt đi. Nghe nói một mình Dương Tiễn dẫn Khiếu Thiên khuyển, Ngạo Thiên ưng đột nhập trận địch, Thiên Đình không người ngăn nổi, lúc chiến huống tối khẩn cấp Dương Tiễn cùng Ngọc đế chẳng qua cách nhau trăm trượng, nếu không phải mấy viên đại tướng liều chết bảo hộ sợ là Ngọc đế đã phải vẫn lạc tại Quán Giang khẩu. Nhưng sự thể sau đó lại vô cùng quái dị, Thiên Đình đại bại phát ra lệnh chiêu an, Dương Tiễn đại thắng lại cũng vui vẻ tiếp thụ. Khiến người thắc mắc chẳng hiểu tại sao, chẳng lẽ thật là một giọt máu đào hơn ao nước lã, đến cùng là người một nhà? Hơn nữa, Dương Tiễn còn xua tán Mai Sơn thất thánh, đuổi Tây Hải tam công chúa về nhà mẹ đẻ, còn đem muội muội phó thác cho Lăng Vân sư thúc... -Dương Tiễn... Tiếp thụ chiêu an? Hầu tử không khỏi cả kinh. Cuộc phản loạn này trước trước sau sau tuy kéo dài hơn một năm ở phàm trần, nhưng tại Thiên Đình lại chỉ khoảng một ngày. Nhanh như vậy đã hòa hảo rồi? Theo như những gì hầu tử biết thì sự thể không phải thế này, chẳng lẽ tình hình ở cái thế giới này có sai khác? Không nghĩ thông a. Chẳng qua hiện nay những gì hắn biết chẳng qua là nghe được từ trong miệng đám đạo đồ bàn tán, huống hồ chuyện Dương Tiễn lại liên can gì đến mình? Tốt nhất là tập trung quan tâm vấn đề bản thân cái đã, trước mắt lúc nào mới có thể tu đến đệ tam trọng -- luyện thần quy thực cảnh mới là trọng yếu nhất. Chỉ có tu đến cảnh giới kia, hầu tử mới có thể chân chính bắt đầu luyện tập bảy mươi hai biến. Mà trước mắt lại ngay cả Ngưng thần cảnh đến Nạp thần cảnh đều tấc bước khó đi. Lúc trở về phòng hầu tử nhìn thấy Lăng Vân tử đang nheo mắt cười tựa ở trên bàn thoải mái ăn cơm, uống rượu, mà Dương Thiền thì ngồi ở một bên vẻ mặt giận dữ, tay nắm chén rượu, trong mắt ngấn lệ, nhìn qua vừa đáng thương lại đáng yêu. -Khóc? Chẳng lẽ Lăng Vân sư huynh từ mi thiện mục (mặt mày hiền hậu) giống như khai tâm quả kia cũng biết mắng người? Hầu tử nghĩ. Nhìn thấy hầu tử cùng Phong Linh tiến đến, Dương Thiền chỉ là khẽ liếc mắt liền nhìn lảng sang chỗ khác tiếp tục buồn bực, Lăng Vân tử thì ngẩng đầu nhìn hầu tử, cười hì hì nói: -Sư đệ a, tương lai nữ đồ đệ này của ta trú ở cách vách ngươi được không? -Cách vách là phòng của ta! Phong Linh vội vàng kêu lên. Lăng Vân tử ngẩng đầu lên trêu chọc nói: -Ngươi không phải là nữ ư, cùng ở, có bạn ở cùng không phải cũng tốt? Phong Linh hiển nhiên là không vui ý, nàng bĩu môi trừng Lăng Vân tử một cái, lại nghiêng mắt liếc liếc Dương Thiền, không nói chuyện. Hầu tử nhàn nhạt nhìn Dương Thiền một cái, tuy nàng đẹp như thiên tiên, lúc này nhìn qua cũng đáng thương, có điều hầu tử chưa quên mất chuyện vừa phát sinh lúc nãy. Những người khác nói gì có thể không quản, dù sao lúc bọn họ đàm luận về hầu tử cũng chẳng có lời hay ho gì. Nhưng.. Vu Nghĩa kia... Trực tiếp đi tới trước bàn, hầu tử đặt mông ngồi xuống, ngón tay đặt tại trên bàn nhè nhẹ gõ lên mộc bản, tựa hồ đang do dự nên mở miệng cự tuyệt như thế nào. Lăng Vân tử cũng ở một bên nhìn chằm chằm hắn, cả thảy căn phòng nhỏ lập tức an tĩnh không ít, chỉ thừa lại tiếng ngón tay hầu tử gõ lên mộc bản. Nửa buổi, Lăng Vân tử mới kéo tay hầu tử nói: -Sư đệ, chúng ta mượn một bước nói chuyện. -Hả? Hầu tử còn chưa kịp phản ứng đã bị Lăng Vân tử kéo ra ngoài cửa. Phong Linh muốn cùng đi theo, lại bị Lăng Vân tử đẩy trở về: -Nam nhân nói chuyện nữ nhân tránh sang một bên. Liên tiếp búng tay hai cái, hai pháp thuật liền bị ném vào trong nhà gỗ. Một cái là kết giới, có thể hạn chế người ra vào. Một cái là cấm âm, tương tự với cái được sử dụng tại Tiềm tâm điện lúc trước. -Có lời gì mà phải nói tận ngoài này? Hầu tử có chút mất kiên nhẫn hỏi. Mặt Lăng Vân tử lại treo lên nụ cười đặc trưng, nói: -Lời này chỉ nên nói giữa hai huynh đệ chúng ta thôi, không nên để Phong Linh nghe được. Sư huynh ta cũng là vì muốn tốt cho sư đệ a. Ngươi xem Dương Thiền kia ngày thường nghiêng nước nghiêng thành, gia thất bối cảnh lại cũng được... Sư đệ còn chưa hôn phối đúng không? Sư huynh ta chính đang vì ngươi chế tạo cơ hội a! Nói xong, còn ý vị sâu xa dùng khuỷu tay đụng đụng hầu tử, cười mị mị nói: -Ngươi tu Hành giả đạo không đáng húy kị mấy chuyện kia, sư huynh cũng ghen tỵ muốn chết. Ngừng! Vì đem phiền toái này ném cho hắn, lời này cũng nói được ra miệng? Lăng Vân tử cũng quá mặt dày. Nội tâm hầu tử lập tức vô hạn khinh thường đối với Lăng Vân tử, trên mặt lại như cũ không có biểu tình gì, hồi đáp một câu: -Sư huynh, ta là hầu tử, không hứng thú với nữ nhân. Nàng ở tại chỗ ta thực sự không tiện lắm. -Hắc, đừng đùa. Lăng Vân tử sách sách cười lên: -Ngươi mà là hầu tử? Hẳn nên tính là hầu tinh. -Là hầu tinh cũng không hứng thú. Hầu tử cường điệu nói. Cho dù bị ngộ nhận là chỉ hứng thú với mẫu hầu cũng không sao, hiện tại hầu tử chỉ nghĩ tìm cái mượn cớ đẩy nhân vật phiền toái kia về lại chỗ cũ thôi. Khoan nhắc liệu Dương Thiền có chạy tới Hoa Sơn đi cấu kết họ Trần kia phạm vào thiên điều, cũng khoan nói đến lúc đó liệu sẽ thật sinh ra đứa con gọi là Trầm Hương khắp nơi nói chuyện yêu đương. Tóm lại, dính dáng cùng huynh muội Dương gia này, tuyệt đối không phải chuyện tốt. Trong nhà Phong Linh đã bắt đầu đụng vào cấm giới, chẳng qua bất luận nàng dày vò thế nào cũng không ra ngoài cửa được, càng không nghe được thanh âm gì từ bên ngoài, chỉ cảm thấy có một đạo tường vô hình tách bọn họ ra. Lăng Vân tử quay đầu nhìn Phong Linh một cái, lại quay sang cười với hầu tử, vươn hai ngón tay ra: -Thế này được không, hai viên Nạp thần đan. Ta cho ngươi hai viên Nạp thần đan, ngươi để Dương Thiền ở lại Lăng Yến lý này, thế nào? Nghe được Nạp thần đan, hai mắt hầu tử khẽ sáng ngời, chỉ nháy mắt tâm tạng lộp bộp một cái. Trước mặt những gia hỏa này, quả thật không có cái gì là bí mật a... Hơi hơi lấy lại bình tĩnh, hầu tử lãnh mạc nói: -Nàng vừa tới đã xung đột cùng đạo đồ, tương lai không biết còn gây thêm phiền toái gì. - Phiền toái lớn đến mấy cũng không lớn bằng phiền toái của ngươi a? Lăng Vân tử kiệt kiệt cười lên. -Đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau, ta không chủ động gây chuyện, nàng thì ngược lại. Lăng Vân tử hé nhấp miệng, cuộn lên tay áo nói: -Ba viên! Ba viên Nạp thần đan! -Nếu là nàng ở chỗ này, tương lai sợ rằng ta sẽ không được an bình. -Năm viên! Nơi này của ngươi vốn đã không được an bình, nhiều một cái thiếu một cái thì có là gì? Hầu tử có phần do dự, năm viên, hiệu lực một viên là ba ngày, năm viên chính là nửa tháng, vậy đã đủ cho hắn dùng. Nhưng Dương Thiền ở chỗ này thực sự không có vấn đề ư? Mà lại nói đến cùng người ở cùng với Dương Thiền là Phong Linh, không phải mình a.