Sáng sớm ngày thứ hai Tu Bồ Đề liền yết bảng, tuyên bố sự vụ trong đạo quan ngày thường sẽ do Đan Đồng tử chấp chưởng. Chỉ là Đan Đồng tử này vốn là người nhàn vân dã hạc, cũng không thích quản lý sự vụ, các loại giảng kinh tọa đàm vốn phải làm mỗi ngày cơ hồ không còn được cử hành, thậm chí ngay cả tụng đọc lúc sáng sớm nguyên bản mỗi ngày đều tất cần làm cũng trực tiếp bị vứt bỏ.
Trừ đám đạo đồ mỗi khi có việc có đối tượng để khóc tố đồng thời có thêm tác dụng chấn nhiếp ra, nói đến cùng, có hắn cùng không có hắn thật sự không khác biệt gì cả.
Còn chuyện buổi tối hôm đó lại giống như chưa từng phát sinh, chỉ nghe nói ngày thứ hai, hai tên đệ tử Nạp thần cảnh mà Đan Đồng tử mang về bị đánh cho như thành đầu heo, tựa hồ Đan Đồng tử rất không hài lòng với biểu hiện của hai bọn họ trong tối hôm đó.
Trừ cái đó ra, Đan Đồng tử cơ hồ không có cử động gì thêm.
Hết thảy tựa hồ trôi qua trong vô thanh vô tức.
Còn đám đạo đồ kia, hiện nay mỗi lần bọn họ từ xa xa nhìn thấy Phong Linh, cho dù chỉ là một mình nàng đơn độc, đều tránh ra như tránh ôn thần, khe khẽ chụm đầu bàn tán.
Nhưng mà đối với cô gái nhỏ này mà nói, hiện tại tâm lý nàng chỉ thừa lại con khỉ kia, bất luận những người khác nói thế nào, làm thế nào, nàng đều không để ý.
Nàng chỉ muốn ở gần bên người con khỉ kia.
Một tháng sau, hầu tử vẫn đang nằm trong nhà dưỡng thương, đã không cách nào tiếp tục tu hành, tựa như lời Dương Thiền từng nói, thông đạo vốn xông ra chút khe hở trong thân thể đang dần khép kín lại.
Thế là, mỗi ngày hầu tử đều như người mất hồn, ngốc trệ nhìn lên nóc nhà, nhìn phiến lông vũ màu quả hạnh kia, thân thể gầy mòn từng ngày.
Ánh mắt trống rỗng kia khiến Phong Linh nhìn mà xót lòng, chỉ là, nàng không làm được cái gì, thứ duy nhất có thể làm chính là ngày đêm chăm lo hắn từng li từng tí, mong mỏi hầu tử sớm ngày khỏe lại.
Nhưng sau khi hầu tử khỏe lại thì sao?
Phong Linh rất lo lắng, rất lo lắng hắn sẽ một lần nữa mạo hiểm, mà nàng căn bản vô lực ngăn trở. Đối với hết thảy chuyện này, tự hồ nàng chỉ như người qua đường, không làm được cái gì.
Tu Bồ Đề vẫn không quản không hỏi, đành chịu, nàng chỉ có thể nhấc bút lên viết thư cho sư phó của mình là Thanh Phong tử.
Kết quả sang ngày thứ ba người liền đến, nhưng người tới không phải sư phó Thanh Phong tử, mà là sư huynh Nguyệt Triều.
Chỉ là lễ mạo hỏi thăm qua tình hình hầu tử một cái, Nguyệt Triều liền lôi kéo Phong Linh ra ngoài cửa, Phong Linh từ nhỏ đến lớn luôn khôn khéo nghe lời, lại lần đầu tiên xảy ra tranh chấp cùng người sư huynh thương yêu mình nhất, cũng không biết Phong Linh nói cái gì, mà khiến Nguyệt Triều tức giận đến phất tay áo mà đi.
Lúc đẩy cửa tiến vào, hầu tử chính nhìn thấy Phong Linh đang mặt đỏ tía tai.
Hai người đều cười cười tự hiểu, liền không nhắc lại việc này nữa.
Ngày đó, hầu tử chỉ ẩn ước nghe được bọn họ nhắc tới "Khoát linh đan", "Lăng Vân sư thúc".
Lại từng ngày trôi qua, an nhàn mà giản đơn. Nếu như có thể, Phong Linh hi vọng mãi mãi như thế này, chỉ là, hi vọng đó chú định chỉ là xa vọng.
Tùy theo thân thể hầu tử dần dần khôi phục, trên mặt hắn cũng dần hiện vẻ kiên nghị trước kia, nghi vấn trong lòng tựa hồ cuối cùng đã có đáp án, bắt đầu như đói như khát đâm đầu vào trong đống sách.
Chỉ là suy nghĩ trong nội tâm lại chưa từng nói qua với Phong Linh, cảnh này khiến lo âu của nàng thêm sâu từng ngày.
Buổi tối một ngày một tháng sau, Phong Linh vẫn như ngày thường, sau khi giúp hầu tử đổi thuốc xong, cầm lấy vải băng thay xuống đi tới bên giếng nước giặt sạch.
Sau khi giặt xong, còn muốn dùng nước thuốc tự mình chế tác ngâm tẩm một phen, sau đó mới hong khô để dùng tiếp.
Thời gian một tháng này tu hành của Phong Linh cơ hồ bị hoang phế, mỗi ngày hái thuốc giã thuốc bận đến không ngừng, ngược lại y lý tiến bộ không ít, đều là nhờ mỗi ngày cần cù lật xem các loại điển tịch y học -- mà đó vốn là thứ tu tiên giả không đáng để học -- chỉ là những thứ tại trước Nạp thần cảnh mới cần thiết, trong tương lai một khi bắt đầu tu tập luyện đan thuật, liền căn bản không cần dùng đến những y lý phàm trần này.
Đáng tiếc với Phong Linh mà nói, luyện đan thuật còn quá xa xôi, hiện tại thứ nàng có thể bắt tay vào làm cũng chỉ có y học phàm trần.
Lúc nàng đang ngồi bên mép giếng tử tế giặt giũ những vải băng kia, Dương Thiền đã có một căn nhà gỗ thuộc về chính mình, không cần ở chung cùng Phong Linh từ xa xa đi tới.
-Tiểu nha đầu, nói thật nhé, ta rất hiếu kỳ hắn là gì của ngươi, mà ngươi phải tận tình với hắn như vậy?
Dương Thiền nghiêng người tựa bên mép giếng, khẽ cười nói.
Phong Linh ngẩng đầu lên nhìn nàng một cái, chớp nháy mắt, liền lại cúi đầu tiếp tục công việc trên tay, giống như Dương Thiền hoàn toàn không tồn tại vậy.
-Này, ta đang nói chuyện cùng ngươi đây. Ngươi biết ngươi đang giúp một người thế nào sao?
Phong Linh vẫn không nói chuyện.
-Đừng nói là tình đậu sơ khai, thích hắn rồi nhé?
Dương Thiền hài hước hỏi.
Vừa nói như vậy, tay Phong Linh chính đang vò vải băng khe khẽ rung lên. Dưới ánh trăng, Dương Thiền có thể rõ ràng nhìn thấy Phong Linh mặt đỏ đến mang tai, nhưng mà vẫn không nói chuyện.
Nhìn thấy một màn này, trên mặt Dương Thiền lập tức phù hiện ý cười.
-Ngươi nói xem hắn có gì tốt? Một con khỉ, tu vị không cao, cũng không suất khí, còn mang một bộ xú tính tình.
Dương Thiền vươn tay ra dấu lên trên mặt:
-Trên mặt toàn lông là lông, cả nhân dạng đều không có. Trong đạo giám này tùy tiện lôi ra người nào cũng mạnh hơn hắn, không biết cô gái nhỏ ngươi đang đồ cái gì.
Vắt khô vải băng, Phong Linh nâng thùng gỗ lên nhanh chân chạy đi, đến thẳng trong phòng hầu tử.
Dương Thiền một đường đi theo, đến trước cửa nhà hầu tử, tựa bên cạnh cửa ngước mắt nhìn vào bên trong.
-Không chuẩn bị mời ta vào ngồi một lúc ư?
Dương Thiền dùng tay vuốt vuốt mái tóc, cười nói với hầu tử.
Bộ dạng kia nếu là nam nhân bình thường hẳn phải tâm động không thôi, chẳng qua hiển nhiên nàng đã tìm lầm nơi phóng thích mị lực.
Trên người hầu tử khoác lên đạo phục mỏng nhẹ, thân thể hành động còn có phần hơi bất tiện, lúc này chính đang tựa ở trên bàn, một tay giơ nến, một tay cầm lấy thẻ tre tra xem; nghe vậy mới ngước mắt lên liếc nàng một cái, liền lại chuyên tâm trí chí cúi đầu đọc sách.
Còn Phong Linh thì ở một bên vuốt lấy vải băng, đưa lưng đưa về phía Dương Thiền, không có nửa điểm ý tứ muốn xoay người nhìn lại.
Một màn này khiến Dương Thiền cực không thoải mái.
Vốn là muốn chơi trò Khương thái công câu cá, kết quả cá mãi không chịu mắc câu, bây giờ nàng hạ mình tự thân lên cửa, lại còn bị đối phương coi rẻ... Nàng chưa từng bị người đối xử như vậy, muội muội của Nhị Lang thần Dương Tiễn, cho dù là những thiên binh thiên tướng kia cũng đều không dám đối xử với nàng như vậy!
Tâm tình lập tức hỏng bét.
-Tốt xấu thì ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi a?
Dương Thiền thu lại ý cười trên mặt, cường ép bực tức trong lòng, nói.
Hầu tử nhè nhẹ thả xuống thẻ tre trên tay, ngẩng đầu lên hỏi:
-Có việc ư?
Dương Thiền thở dài một hơi thật sâu, nói:
-Có sự tình, muốn tìm ngươi nói chuyện.
-Nói.
-Phong Linh, ngươi đi ra trước được không.
Ánh mắt Dương Thiền quét qua Phong Linh đứng gần đó, nói.
Phong Linh trông hướng hầu tử, được đến hầu tử cho phép, mới lặng lẽ thu dọn vải băng trên tay, đi ra ngoài.
Đợi đến Phong Linh ra cửa, lúc này Dương Thiền xoay người đóng lại cửa gỗ, lại chạy tới trực tiếp ngồi lên một bên đầu giường mà hầu tử đang ngồi.
Trong toàn bộ quá trình hầu tử không chuyển dù chỉ một tấc, vẫn ngồi trên giường dựa vào mép bàn, bình tĩnh, lãnh mạc nhìn Dương Thiền.
Thật giống như một kẻ bàng quan, hoàn toàn thờ ơ đối phương.
Lúc này, cho dù là kẻ ngu cũng biết Dương Thiền tới là muốn làm gì, nhưng thần tình hầu tử nhìn qua hoàn toàn như người đi đường, khiến người đoán không được tâm tư.
Không khỏi khiến Dương Thiền chửi thầm một câu trong lòng.
Mấy lời chuẩn bị nói lúc trước giờ lại không biết nên bắt đầu từ đâu.
Sau cùng lại là hầu tử mở miệng trước.
-Nói đi, chuyện gì?
-Điều kiện lần trước ta nói với ngươi, đã cân nhắc kỹ chưa?
Hầu tử cúi đầu xuống, tiếp tục nhìn thẻ tre trong tay, kéo kéo đạo phục trên người, làm như chuyện không liên quan đến mình, hỏi:
-Hả? Ngươi chỉ là cái gì?
-Chính là chuyện giúp ngươi đột phá tu vị!
Cả tâm tư lật bàn Dương Thiền đều có, mặc dù đáy lòng không ngừng cáo giới bản thân, hầu tử không khả năng không động tâm với loại giao dịch này, hắn rõ ràng là đang giả bộ. Nhưng không biết vì sao trong lòng vẫn tức đến nghẹn cả họng.
Thấy hầu tử vẫn tỏ vẻ thờ ơ, Dương Thiền bắt đầu đặt thêm trù mã (tiền cược):
-Chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện của ta, ta không chỉ có thể khiến ngươi thuận lợi đột phá tiến vào Nạp thần cảnh, trong tương lai có mấy bậc cửa ít người biết tới, ta cũng sẽ lần lượt giúp ngươi vượt qua. Hơn nữa, trên tay ta còn có khẩu quyết Bát Cửu Huyền công!
Bát Cửu Huyền công, chính là bảy mươi hai biến!
-Ngươi nói là cái kia a.
Hầu tử làm như hoảng nhiên đại ngộ, ngẩng đầu lên:
-Điều kiện rất **, nhưng mà muốn giá quá cao, ta thấy còn là thôi đi.
-Muốn giá quá cao?
Dương Thiền cắn cắn răng:
-Ta còn chưa đề ra điều kiện cụ thể mà!
-Chính vì không nói ra, mới thật sự là muốn giá trên trời. Nhỡ ngươi muốn ta tự sát thì phải làm sao?
Dương Thiền khẽ ngây người một lúc, bỗng phốc xuy bật cười:
-Điều này sao có thể? Tân tân khổ khổ đề thăng tu vị cho ngươi, làm sao có thể để ngươi chết dễ dàng như vậy? Ta có thể cam đoan, tuyệt đối sẽ không để ngươi tự sát.
-Vậy ư?
Hầu tử làm như tùy ý đảo lộn quyển trục trong tay, chậm rãi nói:
-Tỷ như bao gồm cả loại hành vi tự sát như là khiêu chiến Thiên đình?
Lập tức, động tác Dương Thiền bỗng cứng đờ, nụ cười trên mặt chậm rãi tan biến.
Chậm rãi nâng lên mí mắt, hầu tử gằn từng chữ hỏi:
-Ngươi coi ta là kẻ ngu?
Toàn bộ mộc ốc phút chốc sa vào trầm mặc, không khí chợt tiến vào băng điểm.
Đôi mắt Dương Thiền híp thành một đường cong, không thể không lần nữa tử tế quan sát con khỉ trước mắt này.
Trước kia trong cảm thụ của nàng, hầu tử chẳng qua là một con tiểu yêu. Cho dù được Tu Bồ Đề thu làm nhập thất đệ tử, cho dù thiên phú ghê gớm đến đâu, cũng chẳng qua là một con tiểu yêu cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu.
Đối với hầu tử, nàng trừ muốn lợi dụng còn là muốn lợi dụng, thứ nàng muốn chỉ là thiên phú tu luyện kinh người của hầu tử.
Nhưng hiện tại xem ra, hiển nhiên nàng đã quá quan chú thiên phú hầu tử mà đoán thấp tâm trí con khỉ này.
Không phải chỉ cần nàng đưa ra điều kiện hậu đãi, hầu tử liền sẽ vây lấy nàng không dứt ra được.
-Xem ra ngươi không chỉ suy xét qua, mà còn suy xét rất rõ ràng.
Trên mặt hầu tử chậm rãi lộ ra một tia ý cười:
-Từ vừa bắt đầu đã rõ ràng. Ngươi nên mừng vì hôm nay ta nói toạc ra chuyện này với ngươi, có phải ngốc bên người Dương Tiễn lâu quá, hơn ngàn tuổi mà còn ngây thơ như vậy. Ta có thể đáp ứng yêu cầu của ngươi, sau đó đợi đến lúc lấy được thứ ta muốn, lại đổi ý. Ta chỉ là một con khỉ, có thể tuân thủ lời hứa, nhưng không phải đứa ngu! Hơn nữa, ta chỉ là một tiểu yêu, không phải sao?
-Ngươi!
Mặt Dương Thiền lập tức đỏ lên, khe khẽ mở miệng, lại cứng họng không biết nói gì.
Trong phút chốc, vị trí hai người tựa hồ tráo ngược cho nhau.
Nhìn chăm chăm Dương Thiền đang trong cơn tức tối, ý cười trên mặt hầu tử càng thịnh:
-Được rồi, giờ đưa ra điều kiện nào thực tế một chút, khi đó chúng ta mới có thể nói chuyện nghiêm túc được.