Thánh Vương thức tỉnh!
Tam Tinh thánh tộc chờ đợi một ngày này đã mười vạn năm!
Mười vạn năm tuế nguyệt dài đằng đẵng, thật sự quá lâu, quá lâu rồi!
"Vô thượng ma thể, quả nhiên lợi hại! Lại có thể thôn phệ Thiên ma khí của ta!" Ánh mắt Thiên ma lộ ra hâm mộ vô hạn, nhìn Đàm Đàm toàn thân hắc vụ phiêu đãng, hung hãn nói: "Đáng tiếc, tu vi của ngươi thủy chung vẫn còn quá yếu, không thể thôn phệ phạm vi lớn, nếu không, ta thật sự chẳng làm gì được ngươi, nói không chừng còn có thể chết trong tay ngươi. Bất quá, hiện tại thắng bại đã được xác định. Vô thượng ma thể của ngươi, bản ma lấy chắc rồi!"
Đàm Đàm không ừ không hử một tiếng, thân hình vẫn không nhúc nhích. Tiếp đó đột nhiên lăng không mà lên, một tay để sau người, tay kia vung lên không trung, đột nhiên hóa thành một thanh đại đao hắc sắc dài chừng mười trượng, cấp tốc chém xuống!
"Tới hay lắm! Chiêu này còn có chút dáng vẻ!" Thiên ma cười dài, không tránh không né, vọt tới nghênh đón. Trong tay bỗng không xuất hiện một thanh cự kiếm hắc sắc hình thù quái dị, hoành ngang đón đỡ đại khảm đao của Đàm Đàm.
Nhưng thanh thế một đao kia, Thiên ma đã có thể cảm nhận được, Đàm Đàm xuất thủ lần này, so với lúc trước tuyệt đối cách biệt như trời với đất!
Kình khí trong một đao đó ẩn mà không hiện, cho dù chém xuống mặt đất, chỉ cần Đàm Đàm không muốn hủy diệt đại địa thì cho dù một hạt cát cũng không bay lên.
Nhưng nếu Đàm Đàm muốn bạo phát lực lượng, một đao đó cũng đủ để chia toàn bộ đại địa thành hai nửa.
Một đao một kiếm hung hãn va chạm giữa không trung. Ma khí và hắc vụ cùng sôi trào! Tản mát về bốn phía xung quanh.
Đàm Đàm rút đao lại, xoay tròn, điên cuồng chém xuống bảy trăm đao như cuồng phong bạo vũ.
Trường kiếm Thiên ma bay múa, nửa bước không lùi, tiếp từng đao không thể sai sót. Vô luận thủ pháp hay mức độ chính xác đều đạt tới một loại cảnh giới khiến người ta sợ hãi.
Lúc trước giao chiến, đánh đến khắp nơi đều là khe nứt không gian, uy thế có thể nói là kinh thiên động địa.
Nhưng giờ phút này, hai người giao chiến lại chẳng khác gì đám người giang hồ bình thường nhất chém giết dưới Hạ Tam Thiên. Một đao một kiếm, nhìn mà cực kỳ bình thường. Đao qua kiếm lại, chẳng có chỗ nào đặc biệt hơn người.
Thậm chí ngay cả hoa cỏ trên mặt đất cũng giống như không hề bị ảnh hưởng.
Nhưng đám người Cổ Nhất Cổ ủ rũ nằm trên mặt đất, trong mắt lại lộ ra thần sắc kinh hãi cực độ.
Đó là cảnh giới phản bác quy chân!
Đây chính là cảnh giới trong truyền thuyết, hai người này tuy thoạt nhìn trên binh khí không mang bất cứ chút uy năng gì, nhưng mọi người lại đều biết, hai người đều đang sử dụng thủ pháp vận dụng nguyên lực chuẩn xác nhất. Đó là một loại khống chế gần như hoàn mỹ.
Tuyệt đối không lãng phí một chút lực lượng nào!
Tất cả lực lượng, đều chỉ bạo phát khi đánh trúng đối phương. Chỉ cần không tiếp xúc với thân thể đối phương, chiêu số không bao giờ tạo thành bất cứ lực phá hoại nào. Đây chính là kìm chế kình khí thất thoát ra ngoài toàn diện, không hề sai sót mảy may.
Hai người cứ thế chiến đấu qua qua lại lại, chỉ trong mấy cái nháy mắt người bình thường, hai người đã trao đổi mấy ngàn chiêu.
Cảnh giới phản bác quy chân, chiêu chiêu thần, xuất quỷ nhập thần, thức thức diệu, kỳ diệu vô cùng!
Ma khí của Thiên ma vẫn đang không trừng tràn ra, hắc vụ của Đàm Đàm cũng đang không ngừng cuồn cuộn khuếch trương. Đã có rất ma khí xung quanh đã bị hắc vụ đồng hóa, biến thành lực lượng Đàm Đàm.
Nhưng hai người giao chiến lại tuyệt không giống với cuộc chiến khí vụ này, có lẽ phải nói là kết quả tương phản mới đúng.
Thiên ma đang không tiếc mọi giá, bất chấp hao tổn thôi động tu vi, chiêu số Đàm Đàm tuy tinh diệu dị thường nhưng thủy chung tu vi vẫn kém quá xa, bắt đầu chậm rãi rơi xuống hạ phong!
Đám người Cổ Nhất Cổ nhìn mà trợn trừng tròng mắt. Bọn hắn đã thụ thương quá nặng rồi, tánh mạng nguy cấp, căn bản không thể động đậy nổi, có tâm mà không có lực. Mà thật ra cho dù bọn họ có khỏe mạnh bình thường thì cũng không thể tham gia chiến cuộc trước mắt. Trình độ kém quá xa rồi.
Thiên ma kỳ thật hiện tại cũng đang kêu khổ không thôi.
Hắn không để ý thương thế, mạnh mẽ sử dụng toàn lực, ý đồ nhanh chóng chấm dứt chiến đấu. Bây giờ nhìn như uy phong bát diện, chứ trong lòng hắn tự biết, mình vị tất đã có thể chống đỡ lâu hơn. Có lẽ một hồi, có lẽ là một lát, mình không thể duy trì được nữa rồi.
Cho dù là trạng thái lý tưởng nhất, cũng chỉ có thể kéo dào thời gian nửa nén hương mà thôi. Nếu như vẫn không thể bắt Đàm Đàm, vậy mình chỉ có thể lựa chọn rút lui. Hơn nữa, nếu lần này rút lui, thương thế tất tái phát một lần nữa, so với trước kia còn nghiêm trọng hơn, tuyệt đối sẽ nguy hiểm tới sinh mệnh bản nguyên, thần hồn nguyên lực!
Cho nên hắn cũng nghiến răng, xuất thủ càng ngày càng nặng. Muốn trước khi chạm tới cực hạn, quyết bắt lấy Đàm Đàm, rút sinh hồn, sau đó mình tiến vào ma thể, chiếm lấy khối thân thể vô thượng này. Như thế mới có thể bảo toàn thần hồn nguyên lực của mình, thậm chí thu được lợi ích vô cùng!
Đàm Đàm bên này cũng càng nóng lòng như lửa đốt.
Đám người Cổ Nhất Cổ thương thế trầm trọng, sơ suất một cái là nguy hiểm tính mạng, nói nguy trong sớm tối cũng không đủ. Nếu mình không thẻ nhanh chóng đánh bại Thiên ma, mấy người bọn hắn có khi xong thật rồi.
Nhưng muốn nhanh chóng chiến thắng, dễ lắm sao?
Mình đã dần dần rơi xuống hạ phong, sắp không còn lực hoàn thủ nữa rồi, chứ càng không nói tới đánh bại. Về phần nhanh chóng chiến thắng, quả thực chẳng khác gì người si nói mộng.
Vừa rồi mình đột nhiên kích phát lực lượng phong ấn, thực lực quả thật tăng lên rất nhiều. Nếu chỉ là một mình đào tẩu, Đàm Đàm có thể nói là tự tin vạn phần trăm. Nhưng mình đi rồi, đám người Cổ Nhất Cổ sẽ ra sao đây?
Chỉ có Đàm Đàm chết trận, chứ tuyệt không có Thánh Vương chạy trốn giữ mạng!... Cho nên Đàm Đàm chỉ có thể liều mạng, càng muốn dùng thời gian nhanh nhất, hi vọng sáng tạo ra kỳ tích không có khả năng hoàn thành!
Đàm Đàm giờ phút này đang dùng tính mạng để chiến đấu, Thiên ma bên kia chẳng lẽ lại không phải?
Chẳng qua Thiên ma có khổ mà Đàm Đàm không biết thôi. cảm thấy thế công đối phương càng ngày càng dùng mãnh, uy lực càng ngày càng trầm trọng, tâm Đàm Đàm rốt cuộc cũng dần dần trầm xuống.
Chẳng lẽ ta thật sự sẽ vẫn lạc ở chỗ này sao?
Vẫn lạc cũng không đáng sợ, nhưng những thuộc hạ, huynh đệ mà ta dùng tính mạng bảo hộ, sẽ như thế nào!
Đúng vào lúc này, từ phương xa truyền tới một tiếng thét dài chấn thiên!
Chỉ thấy từ phương hướng Trung Đô thành, một đạo kiếm quang khổng lồ giống như sao băng, đang ngự phong lao tới như chớp, mang theo phong lôi cuồn cuộn, phá không mà tới!
Người còn chưa tới, nhưng đạo kiếm quang khổng lồ kia đã nói rõ thân phận người tới!
Cửu Kiếp kiếm chủ!
Tại Cửu Trọng Thiên thế giới này, tuyệt đối không có bất cứ một vị cao thủ dùng kiếm nào, có thể tạo ra uy thế như vậy!
Có thể dùng một kiếm kinh sợ thiên địa, ở dưới gầm trời này, cũng chỉ có Cửu Kiếp kiếm chủ, Cửu Kiếp kiếm!
Đàm Đàm càng cảm thấy lo lắng!
Cho dù tu vi Sở Dương hiện tại có tiến nhanh, Cửu Kiếp kiếm thiên hạ vô song, thực lực nhiều nhất cũng chỉ tương đương với đám người Cổ Nhất Cổ mà thôi. Tuy đã là đỉnh phong ở Cửu Trọng Thiên, nhưng còn chưa có tư cách tham dự vào cuộc chiến giữa mình và Thiên ma.
Nếu như cường ép tham gia, chỉ sợ đánh xong trận này, Sở Dương thật sự phải hoàn toàn tiêu tán khỏi thiên địa này rồi.
Nhưng nhìn thanh thế Sở Dương, đã là một đi không quay đầu.
Tuyệt đối không có khả năng dừng lại nửa đường!
Đàm Đàm lo lắng, vội vàng hô lớn: "Sở Dương! Ngươi đừng tới đây! Chạy mau!"
Trong lòng hối hận vô cùng, giống như ngồi lên đống lửa vậy!
Tên ngốc này không ngờ thật sự tới tìm chết! Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp...
Sở Dương lăng không ngự kiếm mà tới, liếc mắt một cái đã nhìn thấy phía trước ma khí hắc vụ trùm trời. Hai đạo nhân ảnh đang ở trong không gian nửa vân nửa vụ đó, chiến đấu kịch liệt giống như đằng vân giá vũ.
Thân hình Đàm Đàm, Sở Dương đương nhiên cực kỳ quen thuộc, liếc mắt một cái đã nhận ra rồi. Trong hai người chiến đấu kia, người rơi xuống hạ phong, tràn ngập nguy cơ chính là sư đệ mình!
Giờ khắc này, trong lòng Sở Dương bốc lên lửa giận vô hạn, không chút nghĩ ngợi liền càng gia tăng thêm một phần khí lực, cấp tốc lao tới.
Thanh âm Đàm Đàm truyền vào trong tai Sở Dương, nhưng hắn vẫn mắc điếc tai ngơ, chỉ dốc hết toàn lực thôi động Cửu Kiếp kiếm trong tay.
Dừng lại đây? Con mẹ nó, vậy ta tới làm gì? Nhìn ngươi chết sao?
Nhìn sư đệ mình gặp nguy hiểm sinh tử, bộ dáng thảm không tả nổi, Sở Dương chỉ cảm thấy trong lòng ầm ầm chấn động, trong phút chốc liền mất đi toàn bộ lý trí!
Huynh đệ đáng thương của ta! ?
Giết!
Dưới lửa giận cuồng liệt như vậy, Cửu Trọng Thiên thần công đang được thôi động bất chấp hậu quả, lần đầu tiên điên cuồng vận hành trong kinh mạch Sở Dương.
Sở Dương điên cuồng gầm lớn, quát: "Đồ Tẫn Thiên Hạ! Hựu Hà Phương!"
Trên thân Cửu Kiếp kiếm chủ bộc phát một hồi bạch quang mãnh liệt tới cực điểm. Độ, chói mắt tuyệt đối còn vượt qua cả thái dương trên bầu trời. Hoàn toàn ngưng tụ thành một điểm lớn bằng mũi kiếm, mang theo khí thế không kiêng nể gì hết, cuồng phóng về phía Thiên ma giống như điên.
Đồ Tẫn Thiên Hạ Hựu Hà Phương, một chiêu bá tuyệt thiên hạ, lần đầu tiên được Sở Dương dùng tất cả kình lực ngưng tụ thành một điểm!
Sở Dương có tự tin, cho dù trước mặt mình lúc này là Pháp Tôn và Vũ Tuyệt Thành liên thủ, một kiếm này của mình tuyệt đối có thể trọng thương một trong hai người! Đây không đơn thuần chỉ là một loại ước lượng, mà là lòng tin tuyệt đối của Sở Dương!
Đối phương hiển nhiên đã cường đại tới mức khó thể tính toán. Cho dù là Cổ Nhất Cố và mấy vị chí tôn cửu phẩm cũng nằm chết dí trên mặt đất. Cũng chỉ có Đàm Đàm cố gắng chống đỡ. Đàm Đàm nhất định là đã thức tỉnh thần hồn kiếp trước, bằng không tuyệt đối không thể làm được. Dù sao thực lực Đàm Đàm lúc trước so với đám người Cổ Nhất Cổ cũng không mạnh hơn nhiều lắm.
Nhưng thần hồn kiếp trước của Đàm Đàm mạnh mẽ cỡ nào, đối với điểm này Sở Dương tất nhiên biết rõ trong lòng.
Thiên ma có thể áp chế Đàm Đàm toàn diện như vậy, cho dù là mình hiện giờ vẫn không phải đối thủ, cho dù mình cùng Đàm Đàm liên thủ, cũng chưa chắc đã thắng được.
Cho nên mình muốn giải nguy cho Đàm Đàm, cơ hội cũng chỉ có một chiêu này thôi!
Những điều này, ý niệm Sở Dương chỉ lóe lên một cái đã nghĩ xong, toàn bộ thông suốt, cho nên Sở Dương dốc hết tu vi cả đời, tất cả năng lượng trong đan điền đều bị rút sạch.
Đem tất cả uy năng có thể vận dụng, ngưng tụ lên trên một kiếm này!
Sát lục chi kiếm đơn thuần!
Sở Dương thậm chí không dám phối hợp thêm một chiêu Cửu Kiếp kiếm pháp nào khác. Chỉ sợ sẽ làm giảm lực sát thương của một kiếm này xuống!
Một kiếm này, uy lực đã gần như tương đương với Sở Dương tự bạo! Đó là còn chưa tính tới Cửu Kiếp kiếm tăng phúc!
Bất quá, sau khi công kích một kiếm này, uy lực bạo phát tới cực hạn, bản thân Sở Dương lại lâm vào tình trạng hư thoát không thể động đậy. Tuyệt đối đến một ngón tay cũng không thể động, tùy ý kẻ địch chém giết.
Cho nên một kiếm này nhất định phải thành công!
Nếu không thành, thì xong rồi!
Khi Thiên ma và Đàm Đàm đã đánh tới chân hỏa, Sở ngự tọa đã vọt tới giống như bôn lôi!
Đồ Tẫn Thiên Hạ Hựu Hà Phương!
Một kiếm, mang theo lửa giận hừng hực vô hạn, thôi động lực lượng tới cực hạn, hoàn toàn bất kể hậu quả gì, cứ như vậy vọt thẳng chiến trường giữa hai đại cao thủ!
Trừ kiếm chiêu, hắn thậm chí còn không thèm nói một lời dư thừa nào!
Lặn lội đường xa mà tới, còn chưa kịp chạm xuống đất đã phát động một kích tuyệt cường, một kích duy nhất!
Một kích đó, thậm chí là bất ngờ cực độ.
Bởi vì bất kể là Thiên ma hay là Đàm Đàm, đều cho rằng Sở Dương ít nhất cũng phải đáp xuống đất đổi một hơi. Nào ngờ tới con hàng này ngay cả một câu cũng không thèm nói, không ừ không hử trực tiếp công kích luôn
Hơn nữa còn là một kích liều mạng như thế. Một kích không thành công thì cũng thành nhân!
Đúng vào lúc này, Đàm Đàm bởi vì nhìn thấy Sở Dương mà thoáng phân tâm. Thiên ma tam quyền lưỡng cước cùng giáng lên người hắn. Đàm Đàm quát lớn một tiếng, thân hình bay ngược ra đằng sau, nhưng vẫn liều mạng ngoái đầu nhìn Sở Dương, thần sắc lo lắng.
Đừng tới...
Một kiếm sáng ngời. Sở Dương ngay cả mí mắt cũng không thèm chớp, chẳng quả tới Đàm Đàm vừa ngã xuống, cứ như vậy ngang nhiên xẹt qua người Đàm Đàm, thế như lôi định xông lên!
Sư huynh đệ - hai đạo thân ảnh xẹt qua lẫn nhau!
Trong mắt Thiên ma chớp động ý cười lạnh lẽo.
Trong lúc nhất thời, cả thù cũ hận mới đều dâng lên trong lòng. Lần trước thử thách thần hồn, bị tiểu tử này bất ngờ thôn phệ một phần kha khá năng lượng của mình, bằng không mình hiện tại đã sớm khôi phục hai thành tu vi, thậm chí còn nhiều hơn.
Nếu như mình khôi phục hai thành tu vi, vậy lúc này đối phó vô thượng ma thể này, chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Làm gì đến nỗi tiến thoái lưỡng nan, trái phải đều khó như hiện tại?
Bây giờ, tiểu tử này không ngờ lại tự tìm tới cửa.
Đây chính là thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi xông vào!
Gia hỏa này tuy có thần hồn cường đại dị thường, nhưng tu vi hắn thể hiện ra ngoài, nhiều nhất cũng chỉ như Cổ Nhất Cổ thôi, thậm chí còn có chút không bằng.
Một kiếm này tuy thoạt nhìn thanh thế lớn, kiếm chiêu lăng lệ, nhưng, tên béo Cổ Nhất Cổ chất dẫm kia mình có thể tiện tay đập chết, còn hắn... há có thể ngoại lệ?
"Muốn chết!" Thiên ma nhe răng cười, hai cánh tay một trước một sau, nghênh đón mũi kiếm Sở Dương hoàn toàn không tránh né.
Nhất định phải trong một kích, đánh nát kiếm của hắn, giết chết tên tiểu tử này, phải làm cho hắn thần hồn câu diệt, vạn kiếp bất phục, xả cục tức trong lòng!
Tay của mình, cho dù là thần kiếm nổi danh Cửu Trọng Thiên Khuyết cũng không thể thương tổn mảy may. huống chi tên tiểu tử này chỉ là một con kiến của Cửu Trọng Thiên mà thôi.
Nói thì chậm mà diễn ra thì nhanh. Trước sau chỉ mới trôi qua một cái nháy mắt, Sở Dương cùng Cửu Kiếp kiếm đã đâm vào bàn tay Thiên ma!
"Cẩn thận!" Đàm Đàm hét lớn.
Nụ cười trên mặt Thiên ma đột nhiên cứng lại.
Ngay sau đó.
"A!" Thiên ma thống khổ kêu thảm một tiếng.
Bàn tay mà mình thiên chuy bách luyện, khi chống đỡ trường kiếm của đối phương, tuy cũng có cản trở được một chút! Nhưng tiếp đó không ngờ lại giống như đậu hũ gặp khoái đao, phập một tiếng đã xuyên qua.
Lúc này Thiên ma thậm chí còn đang tàn khốc nghĩ xem nên chà đạp đối phương như thế nào, còn chưa kịp phản ứng...
Sở Dương hét lớn một tiếng, tất cả kiếm khí ngưng tụ trên mũi kiếm trong một chiêu Đồ Tẫn Thiên Hạ Hựu Hà Phương này lập tức vọt vào trong bàn tay phải, tiếp đó ầm ầm bạo phát!
Ngàn vạn đạo kiếm khí, gần như là cùng lúc vọt vào trong thân thể Thiên ma!
Xâm lấn kinh mạch toàn thân Thiên ma!
"A... Con mẹ nó! Điều này làm sao có thể, đây là kiếm gì! Đây rốt cuộc là kiếm gì? ??" Thiên ma điên cuồng gào thét, thật sự không thể nghĩ tới, kiếm của tiểu tử này không ngờ có thể sắc bén tới mức độ này.
Thiên ma khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, ý đồ ngăn trở kiếm khí đối phương tàn phá cơ thể.
Nhưng Sở Dương thế tới một đi không quay đầu, mũi kiếm liên tục kiên định đâm vào trong lòng bàn tay Thiên ma.
Xuyên thấu bàn tay!
đâm vào trong cổ tay!
đâm vào trong cánh tay!
Xương cốt Thiên ma bị Cửu Kiếp kiếm phá nát vụn, thế như trẻ che, không gì căn nổi.
Sở Dương rống lớn một tiếng, Cửu Trọng Thiên kiếm khí ầm ầm bạo tạc!
Ma khí bống phương tám hướng cấp tốc hộ tụ, ý đồ ngăn trở.
Nhưng Sở Dương cùng Cửu Kiếp kiếm đã vọt vào trong thân thể Thiên ma, ầm một tiếng!
Toàn bộ cánh tay trái Thiên ma đã bị Sở Dương chấn nát bấy, huyết nhục bay loạn, hóa thành mưa đen đầy trời. ừm, máu thịt của hắn đều là màu đen...
Thiên ma hét thảm một tiếng, nửa người đã hoàn toàn hóa thành hư vô!
Sở Dương không ngờ từ trong thân thể hắn... xông ra ngoài!
Mang theo một đám ma vụ ngập trời!
Phốc phốc phốc, từng đạo từng đạo kiếm khí từ trong thân thể Thiên ma bắn ra. Thân thể Thiên ma giờ khắc này giống như một cái sàng rò nước, để kiếm khí màu xanh gần như ngưng tụ thành thực chất thi nhau chui ra bên ngoài.
Lần này cũng không phải thân thể do Thiên ma khí biến ảo lúc trước, mà là thân thể Thiên ma thật sự bị hủy diệt! Thương thế Thiên ma nghiêm trọng đến mức nhìn thấy đã ghê người!
Chiến quả gọn gàng như vậy, chẳng những Thiên ma, ngay cả Đàm Đàm cũng cảm thấy không dám tin tưởng!
Kết quả này... thật sự quá mức khó tin đi!
Hai đại cường giả chúng ta đánh nhau sống chết ở chỗ này như vậy, thủy chung vẫn không làm gì được đối phương, tiểu tử này vừa tới, cứ như vậy thẳng thừng xuất thủ không chào hỏi một câu, nhưng trong nháy mắt đã phá vỡ khốn cục, càng đánh trọng thương Thiên ma!
Đây rốt cuộc là chuyện gì?
Riêng lấy tu vi mà nói, hình như mười Sở Dương cộng lại cũng không phải là đối thủ Thiên ma hiện tại.
Nhưng Thiên ma vừa rồi thật quá sơ suất. Không ngờ dám dùng nhục chưởng ngạnh kháng kiếm của Sở Dương. ừm, muốn đối phó giống như Cổ Nhất Cổ, một kích tiêu diệt Sở Dương!
Nhưng Thiên ma lại không biết, kiếm của Sở Dương không phải kiếm bình thường, mà là Cửu Kiếp kiếm trong truyền thuyết! Cho dù là ở Cửu Trọng Thiên Khuyết, cũng tuyệt đối là tuyệt thế thần kiếm bài danh đệ nhất!
Thậm chí không chỉ Cửu Trọng Thiên Khuyết, nhìn khắp thiên địa nhân gian, vũ trụ hồng hoang, cũng khó thể nào tìm được thần kiếm nào mạnh hơn thanh Cửu Kiếp kiếm này!
Bởi vì người tạo ra thanh kiếm này, vốn là siêu cấp đại năng, gần như ngự trị tất cả thế gian này!
Bất quá nói đi cũng phải nói lại, nếu như chỉ có Cửu Kiếp kiếm thì cho dù Thiên ma đại ý, cũng không chịu trọng thương như vậy. Kiếm khí nhập thể sẽ lập tức bị ma khí khu trừ, nhiều nhất cũng chỉ chịu chút thương thế da thịt mà thôi. Vị tất đã có thể ảnh hưởng tới đại cục. Nhưng trừ Cửu Kiếp kiếm chủ ra, Sở Dương còn có Cửu Trọng Thiên thần công!
Thôi động Cửu Trọng Thiên thần công tới cực hạn, nháy mắt bạo phát thành kiếm khí, cho dù là Thiên ma thời kỳ toàn thịnh bị bạo tạc trong kinh mạch như vậy cũng chịu không thấu, huống chi tu vi hắn hiện tại mười không còn được một?
Đừng nói Thiên ma căn bản không biết Sở Dương là Cửu Kiếp kiếm chủ, cho dù biết, hắn vẫn phải chịu thua thiệt, bởi vì hắn căn bản không biết bốn chữ "Cửu Kiếp kiếm chủ" này rốt cuộc đại biểu cho cái gì.
Đàm Đàm không nhịn được dụi dụi mắt, lẩm bẩm bói: "Ta không phải đang nằm mơ chứ, nhất định là đang nằm mơ, nếu không một thanh kiếm làm sao có thể cường đại, làm sao có thể khủng bố như thế..."
"A... !" Thiên ma gào thét thê lương, cảm thụ thống khổ cực độ trên cơ thể mà không dám tin tưởng. Ánh mắt trợn trừng lên, kinh ngạc vạn phần, cuối cùng, tay phải hung hãn chộp về phía Sở Dương, gào thét: "Tiểu tử, ngươi dám... Ngươi cũng không khá hơn được đâu..."
Sở Dương vừa rồi đã bạo phát ra tất cả lực lượng toàn thân. Hiện giờ đến động một đầu ngón tay cũng khó khăn, chỉ có thể theo quán tính mà bay về phía trước, trơ mắt nhìn ma thủ phóng tới nhanh như chớp mà bất lực.
Đàm Đàm quát lớn một tiếng: "Cẩn thận!" Thân hình điên cuồng xông lên, nhưng rõ ràng đã không kịp nữa rồi.
"Sở Dương!" Khóe mắt Đàm Đàm như muốn trợn rách, chỉ cảm thấy lòng đau như đao cắt.
Nếu không phải vì mình, Sở Dương làm sao lại bị như thế? Chỉ vì mình cầu cứu, Sở Dương từ ngoài ngàn dặm mà tới, thậm chí ngay cả một hơi cũng không thở dốc, trực tiếp xông vào chiến cuộc, vừa xuất thủ đã là liều mạng.
Hiện tại, tính mạng hắn đã nguy trong sớm tối.
Mình muốn cứu cũng không kịp. Huynh đệ tới cứu viện, thành công cứu mình ra rồi, nhưng lại ném chính hắn vào thay thế.
Giờ khắc này, Đàm Đàm gần như muốn tự sát: Thanh toán chính mình, giải thoát khỏi áy náy hối hận đang bao phủ thần trí.
Vào thời điểm ngàn cân treo sợi tóc!
Trong thân thể Sở Dương đột nhiên truyền ra một tiếng hừ lạnh, một đạo thân ảnh đột nhiên từ trong cơ thể Sở Dương vọt ra!
Hai cánh tay khô gầy trực tiếp khóa cứng tay phải Thiên ma!
Bóng người dần dần ngưng thực, hiện ra một thân ảnh khô gầy diện mạo mơ hồ, hai mắt giống như lão nông đã trải qua tang thương, tràn đầy vẻ đục ngầu, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Thiên ma, quát: "Thiên ma! Đứng vội vàn rỡ! òn có ta!"
Đúng là kiếm linh!
Âm thanh vẫn còn đang vang vọng, kiếm linh đã hé miệng, phốc một tiếng, phun ra một ngọn lửa mãnh liệt dị thường.
Thiên ma phảng phất như nhìn thấy quỷ, hốt hoảng la toáng lên: "A... Niết bàn chi hỏa! Chết tiệt chết tiệt... a a a... Chết tiệt!"
Ngọn hỏa diễm này vừa xông tới, cánh tay phải bị kiềm chế của Thiên ma lập tức bốc cháy hừng hực. Nhưng cánh tay kia cũng đã mạnh mẽ va chạm tới song thủ của kiếm linh. Vô tận ma khí, cùng vô tận lực lượng mang tính phá hoại, đồng thời bạo phát.
Tu vi kiếm linh theo tu vi Cửu Kiếp kiếm chủ mà lớn dần. Tuy trước mắt đã không kém, nhưng bửoi vì bị tu vi Cửu Kiếp kiếm chủ hạn chế, cho nên kiếm linh hiện giờ cũng chỉ có lực lượng cao hơn cửu phẩm đỉnh phong một tầng mà thôi.
Đối diện với một kích liều mạng của Thiên ma, kiếm linh hiện tại vẫn không chịu nổi!
Thân hình kiếm linh run rẩy mãnh liệt, tiếp đó ho khan kịch liệt. Thân hình vốn dần dần ngưng thực lập tức trở nên mở ào, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Nhưng Thiên ma đã phải rên rỉ, kêu gào thảm thiết rồi.
Lúc trước hắn cường ngạnh thôi động tu vi, đến lúc này rốt cuộc chạm tới cực hạn rồi, bây giờ lại thân thụ trọng thương trí mệnh, tay trái bị Sở Dương hủy, tai phải cũng bị thằng khốn nào đó bỗng nhiên từ trong thân thể Sở Dương lao ra, đốt cháy.
Hơn nữa niết bàn chi hỏa của tên khốn kia lại còn phun thẳng vào vết thương vừa rồi, thương thế lại càng nặng hơn một phần, đúng là đã tuyết lại còn thêm sương!
Niết bàn chi hỏa chết tiệt kia bây giờ vẫn còn đang trên tay mình, không ngờ cứ ưu nhã thiêu đốt không ngừng. Ngọn lửa nhảy múa nhảy múa, chớp động chớp động... Thương mới thương cũ cùng nhau phát tác, Thiên ma lúc này thật sự đến ý niệm tự sát cũng có rồi.
Càng bởi vì hắn thật sự muốn chết!